Dạ Ngưng Tịch – Chương 15

 

          Chương 15: Tà dương

 

Tà dương như máu, thần bí đến kì lạ…

 

Một người cô đơn ngồi trên ghế dựa bằng da màu đen, xuyên qua cửa sổ sát đất rộng lớn nhìn ánh tà dương đỏ như máu…

 

Ánh mặt trời hoàng hôn chiếu lên người hắn, mái tóc đen tuyền bị nhuộm lên một lớp vàng nhạt.

 

Hắn im lặng ngồi yên ở đó, ngồi dưới ánh nắng mặt trời ấm áp, dáng vẻ tuấn lãng, độc nhất vô nhị…

 

Haiz, hắn nhìm ngắm hoàng hôn nặng nề thở dài, xung quanh rất ấm áp nhưng vẻ âm trầm trong đáy mắt còn tăm tối hơi cả bóng đêm…

 

“Minh chủ?” Người đứng cạnh do dự mở miệng.

 

Hắn vẫn không phản ứng lại, vẫn chỉ phóng tầm mắt nhìn ngắm ánh hoàng hôn ở phía chân trời xa, mãi cho đến khi mặt trời hoàn toàn lặn dưới đường chân trời.

 

“Nói đi.” Rất lâu sau hắn mới mở miệng.

 

“Tất cả đều được chuẩn bị rất tốt rồi, ngày mai chúng ta mới hành động sao?”

 

Cúi đầu suy nghĩ một lúc, hắn hỏi: “Chắc chắn không có chút sơ hở nào chứ?”

 

“Vâng” Người bên cạnh nói rất chắc chắn

 

“Ngày mai bắt đầu hành động!”

 

“Vâng, thuộc hạ lập tức đi xử lý!”

 

“Na la” Hắn gọi cô lại

 

“Nói với họ, phải cẩn thận một chút, cô ta rất thông mình, ngàn vạn lần đừng để cô ta nắm được sơ hở của chúng ta. Nếu không một người cũng đừng mong còn sống mà trở về!”

 

Cô hơi chấn động một chút, lập tức lễ độ cung kính nói: “Vâng, thuộc hạ biết rồi.”

 

Cô quay người lại nhìn hắn, cả người hắn đã hoàn toàn nhập vào màn đêm đen kịt, trong đêm tối, hơi thở lạnh lẽo khiến vẻ âm trầm vốn có của hắn càng nồng đậm hơn…

 

Cô yên lặng lắc đầu, cô biết hắn lại đang nhớ người đó. Mỗi lần nhìn thấy cảnh này, cô đều cảm thấy… hắn thật cô đơn.

 

Haiz, thở dài một hơi, cố gắng bỏ qua nỗi đau đớn giằng xé trong lòng, đứng thẳng người đi ra ngoài.

 

Hắn vẫn ngồi đó, trong tay chẳng biết từ lúc nào đã có một sợi dây chuyền ngọc thạch. Dây chuyền bằng bạc, trên mặt dây chuyền bằng ngọc thạch không hề có hoa văn gì, chỉ khắc một chữ “Tịch” duy nhất và một vết cắt rất sâu. Sợi dây này chẳng đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng hắn biết, cái này là cái cô ấy thích nhất…

 

Vừa nghĩ đến đó, ánh mắt hắn càng thêm tăm tối, nắm chặt sợi dây chuyền trong tay. Dường như, thứ hắn cầm trong tay không phải chỉ là một chiếc dây chuyền…

 

“Cái gì? Ngày mai đi, sao lại nhanh như vậy? Em vừa mới về mà” Vũ ngạc nhiên nhìn tôi “Xin lỗi, Vũ. Em cũng muốn ở với anh thêm mấy ngày nữa, nhưng chuyện bên kia em phải trực tiếp xử lý. Quan hệ với mấy bang xã hội đen bên châu Á vốn đã cực kỳ phức tạp, mấy năm gần đây lại còn hình thành thêm một hệ thống toàn vẹn, các bang đều phân định rõ ranh giới với nhau. Lực lượng mới xuất hiện của chúng ta chắc chắn đã phá vỡ sự thăng bằng của họ, sợ rằng đã tạo thành một nỗi hoang mang với họ. Nếu như họ liên kết lại để chiến đấu với chúng ta thì quả thực sẽ rất khó chống đỡ, cho nên em nhất định phải sang đó càng sớm càng tốt.”

 

“Lần này phải đi trong bao lâu?” Vũ cúi đầu nghĩ ngợi một chút mới hỏi.

 

“Không biết, có lẽ sẽ lâu hơn mọi khi.”

 

Nghe thấy tôi nói vậy, Vũ thở dài một hơi, nói: “Lần nào cũng vậy, chúng ta gần nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Từ lúc em về đây đến giờ, thời gian chúng ta thực sự ở bên nhau được bao nhiêu chứ?”

 

“Vũ, đừng như vậy. chờ đến khi chúng ta vững vàng đứng trên thị trường châu Á, thì sẽ có thể hoàn toàn lấy được Tổng đường. Đó không phải vẫn luôn là hy vọng của chúng ta sao? Đến lúc đó, chúng ta sẽ không phải xa nhau nữa.” Tôi nhẹ nhàng an ủi anh

 

“Ngưng Tịch, điều đó không quan trọng. Anh lo cho em, em làm việc lúc nào cũng chỉ quan trọng tốc độ, em ra tay trước giờ đều không lưu tình, chẳng bao giờ cho người ta một con đường sống. Maays năm nay gây thù chuốc oán với không ít người, anh biết, có mấy bang phái đã ra lệnh đuổi giết em, em như vậy sao anh có thể yên tâm được?”

 

Tôi cười, “Vũ, anh đừng lo, mấy người đó em cũng chẳng quan tâm đâu.”

 

Nếu nói về kỹ thuật giết người, Ảnh Đường mà nhận thứ hai, thì chẳng có ai dám nhận thứ nhất.

 

Vũ nghe xong lắc lắc đầu, “Ngưng Tịch, anh sợ em “cây to đón gió. Dù sao thì đó cũng là địa bàn của người ta, hoàn cảnh nơi đó em không quen thuộc, mọi chuyện đều cần phải lưu ý.”

 

“Vũ, yên tâm đi. Bọn em đâu phải chỉ biết giết người, em cũng biết suy mưu tính kế mà, anh biết đấy, em rất thích những người chưa đánh mà đã đầu hàng”

 

“Biết là em lợi hại rồi, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút.” Vũ cười nói

 

“Còn nữa, đừng quên, em đã đồng ý với anh điều gì nhé.” Anh thu nụ cười lại, nghiêm túc nhìn tôi. Dưới ánh mắt chăm chú của anh, tôi lại cảm thấy có một loại áp lực không tên.

 

“Em biết, chuyện đã đồng ý với anh, em sẽ không nuốt lời đâu.”

 

Anh gật đầu.

 

“Vũ, lần này em sẽ để Joey ở đâu, chỉ có Nguyên Húc, Nguyễn Linh và Đằng Tuấn đi thôi.” Tôi đã thông báo cho Đằng Tuấn và Nguyễn Linh rồi, ngày mai họ sẽ quay lại.

 

“Tại sao? Trước giờ hai người chưa từng tách ra mà.” Vũ hơi ngạc nhiên.

 

“Nó cần học hỏi thêm nữa, em đã nhờ Nhược Băng dạy nó kỹ thuật chiến đấu áp sát rồi. Bây giờ đang loạn lạc, có hai người họ bảo vệ anh, em cũng yên tâm hơn.”

 

Vũ gật gật đầu “Em quyết định thì được rồi. À, tiền trợ cấp cho Tĩnh Ảnh em đã đưa chưa?”

 

“Rồi, anh ta không có người thân, cho nên đành phải giao cho bạn gái của anh ta, Nguyên Húc và anh ta quan hệ rất tốt, đã giao cho anh ấy xử lý rồi.”

 

Vũ nhìn tôi, ý vị sâu xa nói “Một người giỏi giang như thế, sao nói chết là chết vậy, thật không thể tin nổi.”

 

“Đúng vậy, thật không thể tin nổi. Nhưng anh cũng không cần áy náy quá, cái chết cũng có ý nghĩa nhất định của nó, có lẽ đó mới chính là một khởi đầu mới,đúng không?” Tôi như cười như không nhìn anh.

 

“Đúng!” Anh mỉm cười nhìn tôi

 

“Cho nên chúng ta cũng không nên buồn quá!”

 

Chỉ cần một câu như vậy, chúng tôi nhìn nhau hiểu ý mỉm cười…

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s