Dạ Ngưng Tịch – Chương 38

 

            Chương 38: Mất đi

 

Hắn đi tới bế bổng tôi từ trên ghế lên, đôi mắt sắc bén ép sát tôi, sau cùng dặn dò một tên thuộc hạ đứng bên cạnh “Hủy tất cả các cuộc hẹn của tối nay, truyền lệnh xuống bắt đầu từ giây phút này đến sáng mai, tôi không gặp bất cứ một ai hết…”

 

Chậm rãi cúi đầu xuống bên tai, dùng âm lượng chỉ tôi nghe được thì thầm “Bốn năm trước, dáng vẻ ở trên giường của em khiến tôi đến giờ nhớ mãi không quên, đêm nay, cũng đừng khiến tôi thất vọng nhé…”

 

Hơi động khóe môi, nụ cười của tôi vẫn gượng ép như trước…

 

Vũ, em thực sự hết cách rồi, chúng ta đã bị bọn chúng dồn đến chỗ chết, mọi chuyện đã vượt quá phạm vi có thể khống chế của em…

 

Bọn chúng là dao thớt, em là cá nằm trên thớt, tình thế này em không thể không khuất phục, tất cả chỉ có thể thân bất do kỷ…

 

Người đàn ông ôm tôi nhíu mày, đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia không vui, cười khẽ “Đừng lộ ra vẻ mặt đó, đêm vẫn còn dài lắm, chúng ta… mới chỉ bắt đầu thôi…”

 

Rất nhanh đã bị hắn ôm vào phòng ngủ rộng rãi hoa lệ…

 

Xem ra, chủ nhân của căn phòng này rất thích màu xanh và trắng

 

Nội thất trong phòng đều lấy tông màu xanh và trắng làm chủ đạo, màu xanh thanh nhã, màu trắng óng ánh trong suốt, ưu nhã mà không mất đi vẻ quý phái, lãng mạn mà không kém thần bí

 

Đó là một sự hoa mỹ từ sâu bên trong nhưng không quá xa hoa tráng lệ…

 

Người đàn ông chậm rãi đến gần, chìa tay đưa tôi một ly rượu vang, tôi yên lặng đón lấy, hắn xoay người ngồi xuống chiếc ghế màu hoa lan dựng bên cạnh giường, một tay cầm ly rượu, ugn dung nhìn tôi…

 

“Em hôm nay xem ra có chút cứng ngắc, chắc không phải do sợ hãi chứ…” Người đàn ông trêu chọc

 

Sợ hãi? Tôi khẽ lắc đầu, không phải tôi sợ hãi, chỉ là nghĩ đến việc sau khi trở về đối diện với Vũ như thế nào thì tâm trạng lại ảm đạm

 

Cả đêm không về, bất cứ ai cũng có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra…

 

Còn người đàn ông trước mặt này tuy không giống Hoàn Tư Dạ không thể kiềm chế nhưng muốn hắn không lưu lại dấu vết hoan ái trên người tôi, có lẽ là không thể…

 

Giơ lên tay nhấm nháp chất lỏng ẩm ướt trong ly…

 

Hành động vô thức này lại khiến người đàn ông bên cạnh có chút không vui, lên tiếng nhắc nhở “Đừng uống quá nhiều, tôi không thích đàn bà ở dưới thân mình không có phản ứng gì…”

 

Nghe vậy, tôi cong môi cười một cái, “Tửu lượng của tôi khá lắm…”

 

Hai tròng mắt xanh lam thâm thúy của hắn lộ ra sự u ám, bờ môi cười nhạt như hoa trong đêm, nổi lên một tia sáng quyến rũ, bàn tay cũng lạnh buốt…

 

“Tới đây…” Hắn đặt ly rượu xuống, thấp giọng ra lệnh

 

Tôi nhìn hắn một cái, đứng lên đặt ly rượu trong tay sang một bên, ngoan ngoãn tiến lại…

 

Người đàn ông giơ tay kéo tôi vào lồng ngực, ôm chặt trong lòng, hơi thở ấm nóng lập tức bao vây cơ thể nhỏ bé yếu ớt của tôi, tay hắn nắm lấy tay tôi, áp chặt bờ eo tôi, thở dài nói “Sao em vẫn cứ gầy như vậy…”

 

Chưa kịp chờ tôi phản ứng, hắn đã mở miệng ngậm lấy vành tai trắng trẻo của tôi…

 

Đèn trong phòng mờ nhạt dịu dàng, hoa anh túc trong lọ vũ mị mê hoặc…

 

Tôi hơi nghiêng mặt đi nghĩ tới bốn năm trước, lúc tôi rời khỏi phòng của Truyền Chi trở về nhà, ánh mắt đau đớn của Vũ khi nhìn tôi, lòng tôi từng trận đau xót…

 

Vũ…

 

Cùng đêm đó, cùng dưới bầu trời đầy sao, có một người cũng cả đêm không ngủ…

 

“Minh chủ?.” Na La lén quan sát khuôn mặt nhìn nghiêng lạnh như băng, không ckìm nổi nỗi lo lắng trong lòng gọi khẽ

 

“Nhìn thấy rõ chứ?” Nửa ngày sau người đàn ông trầm giọng đặt câu hỏi, là chưa hết hy vọng hay là không muốn thừa nhận đáp án đó?

 

“…” Cô khẽ hít sâu một hơi nói “Nhìn rất rõ, là cô ấy…”

 

“Ra ngoài!” Ánh mắt người đàn ông đen sâu thẳm, u ám sâu thẳm, mưa rền gió dữ nổi lên, sấm vang chớp giật sắp tới

 

Đáy lòng Na La đột nhiên trở lên lạnh lẽo, “Minh chủ…”

 

“Cút!” Người đàn ông mạnh tay bóp nát ly rượu, màu đỏ chảy ra cả bàn tay, nhìn mà ghê rợn…

 

“Vâng…” Cô không dám liều lĩnh, đặc biệt là lúc người đàn ông này vì cô gái đó mà phẫn nộ, na la biết rõ, hắn giờ phút này là nguy hiểm nhất…

 

Ra khỏi phòng nhưng không dám đi quá xa, đành phải đứng ở ngoài cửa, cô biết chắc đêm nay đối với người đàn ông trong phòng gian nan đến mức nào…

 

Nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng bất thường, đôi mắt vô vị kì lạ, một nụ cười khổ chợt tràn lên khóe miệng cô, hai người này rõ ràng xứng đôi như vậy, vì sao phải khiến nhau người đầy thương tích mới cam tâm…

 

Chẳng lẽ hận thù còn quan trọng hơn cả tình yêu ư? Cô thật không hiểu…

 

Nhưng cô biết rõ, yêu cũng được, hận cũng được, bọn họ có thế giới của bọn  họ, đó là một thế giới mà người khác không thể nào bước chân vào…

 

Giống như đêm trời đầy pháo hoa đó, trong khoảnh khắc đất trời bừng sángcô thấy họ trần trụi ôm nhau, bọn họ là nguyên thủy, mãnh liệt, quên đi tất cả, điên cuồng, thống khổ, tuyệt vọng…

 

Haiz, cô khẽ thở dài một hơi… Rốt cuộc hai người này là duyên hay nghiệt đây?

 

Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra rất mạnh, người đàn ông lạnh lùng bước ra, trong đêm tối hắn giống như một con thú dữ chưa được thuần hóa, hai tròng mắt đẹp hiện lên vẻ máu lạnh vô tình…

 

“Minh chủ?” cô ngờ vực mở miệng

 

“Biệt thự ở đâu?” Giọng nói của hắn cơ hồ khiến không khí… kết thành băng…

 

****…

 

“Em có phần không tập trung…” Người đàn ông phía sau hơi bất mãn, áp sát mặt vào mái tóc dài của tôi, hôn xuống cổ nụ hôn đầu tiên…

 

“Đang nghĩ gì thế?” Đầu lưỡi linh hoạt không ngừng khiêu khích, chầm chậm, cọ sát, dọc theo làn da mịn màng ở cổ xuống tới vành tai…

 

“Không nghĩ gì cả.” Tôi hơi nheo hai mắt, dịu dàng dựa sát vào lòng hắn, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm…

 

“Thật không?” Ngón tay thon dài tinh tế chậm rãi tháo mở cúc áo, áo sơmi màu trắng bị hắn kéo xuống từng chút từng chút, da thịt trắng trẻo càng lúc càng lộ ra, đầu lưỡi chuyển động dọc theo làn da mịn màng từ vai xuống phía dưới

 

Truyền Chi hắn không giống Hoàn Tư Dạ thô bạo mãnh liệt như cuồng phong vũ bão, hắn thích va chạm với người ta từng chút từng chút một, dần dần làm tan rã ý chí của bạn, khiến bạn hoàn toàn sa vào xoáy nước ôn nhu của hắn, cùng trầm luân với dục vọng của hắn…

 

“Em vẫn thích vẫn màu trắng, nhớ lần đầu tiên khi nhìn thấy em, tất cả quần áo trên người em đều là màu trắng, mặt mộc, son phấn không dùng nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt…”

 

Khẽ kéo  dây áo lót màu trắng của tôi xuống, ngón tay thon dài vẽ theo xương quai xanh tinh tế của tôi, từng vòng, lần lượt, mỗi lần dịch xuống thêm vài phân nữa, có mưu tính, chậm rãi, khiêu khích…

 

“Lúc đó tôi vẫn luôn nhìn em, nhưng em ngay cả liếc cũng không thèm liếc tôi, thật là đả kích nha…”

 

Bàn tay nhanh chóng cởi bỏ áo lót, sự nóng ấm từ lòng bàn tay dần dần bao trùm lên đỉnh cao mượt mà của tôi, vết chai trên đầu ngón tay không nhanh không chậm vuốt ve nơi mềm mại, dùng lực vừa phải, không  mạnh không nhẹ…

 

“Ngưng Tịch, biết không? Không có người phụ nữ nào dám đối xử với tôi như vậy? Em là người đầu tiên…”

 

“À…” Đau đớn bất ngờ khiến tiếng ngâm nga của tôi tràn ra ngoài, người đàn ông phía sau không hề báo trước cắn mạnh lên vai tôi…

 

“Đaukhông?” Dấu răng trên vai đã rướm máu, người khởi xướng ra coi như không nhìn thấy, mây nhạt gió khẽ hỏi một câu mà đáp án đã rõ rành rành…

 

Tôi nhíu mày, vẻ mặt bình tĩnh quay sang nhìn hắn, nhếch môi cười, “Truyền tiên sinh từ lúc nào ngại lại thích kiểu luận điệu này?”

 

Bàn tay nâng cằm tôi lên, người đàn ông híp hai mắt lại giọng nói biếng nhác không nén nổi vẻ ngả ngớn “Ai bảo em lúc nào cũng bày ra dáng vẻ thất hồn lạc phách trước mắt đàn ông…”

 

Sau đó nhíu mày “Woa, vết sẹo trên người em còn đáng sợ hơn cả bốn năm trước…”

 

Khuôn mặt đẹp trai dán chặt vào gò má tôi, nhẹ nhàng vuốt ve “Nói tôi biết, đó có phải do Hoàn Tư Dạ lưu lại không?.”

 

Tôi thoáng đờ người, sau đó cười lên hài hước nói “Nhiều quá, tôi căn bản chẳng nhớ được…”

 

Nghe vậy khóe miệng người đàn ông chầm chậm xuất hiện nụ cười yếu ớt, “Ngưng Tịch, hôm nay em cứ khác lạ sao ấy, em đang nhớ hắn sao?”

 

Tôi cười nhạt “Từ trước tới giờ khi tôi ở trong lòng một người đàn ông, thì sẽ không nhớ đến người đàn ông khác…”

 

“Ồ? Vậy em đang nghĩ gì?”

 

“Tôi đang nghĩ…” Tôi dùng đầu lưỡi phác họa bờ môi nhục cảm của hắn, hai mắt như tơ mờ mịt mịt mờ, thấp giọng dụ dỗ “Làm thế nào để lấy lòng người đàn ông phía trên mình…”

 

“Thật không?” Ánh mắt người đó đột nhiên lạnh băng, bàn tay cử động mãnh liệt, thô bạo đặt tôi xuống phía dưới, khóe môi khẽ nhếch tạo ra nét cười như có như không, không có bất kỳ độ ấm nào…

 

“Hiên Viên Ngưng Tịch, tôi thực sự bội phục em vô cùng, ở trước mặt tôi mà cũng có thể nói dối đến mức mặt không đổi sắc, em coi tôi là gì chứ? Nói đi!” Hắn bóp chặt cằm tôi, nâng mặt tôi lên ép phải đối diện với hắn

 

Tôi yếu ớt nói “Tôi không hiểu ý ngài…”

 

Nghe vậy, hắn hừ lạnh một tiếng đùa cợt nói “Không hiểu? Còn nhớ lần đầu tiên lên giường với tôi không? Đêm đó biểu hiện của em vô cùng nhu thuận biết điều, dịu dàng dễ thương, tôi còn thực sự coi em là một cô gái nhỏ yếu ớt mảnh mai khiến tôi vô cùng thương tiếc… Nếu không phải thoáng nhìn thấy vẻ băng lãnh mỉa mai dưới đáy mắt em, tôi thực sự vẫn bị em lừa…” Ánh mắt đột nhiên trở nên hung tàn, mấy chữ cuối còn nghiến răng nói ra…

 

“Cho nên, tôi không hề khách sáo với em, đêm đó… đau lắm nhỉ?” Hắn cười ám muội “Nói em biết, tôi cố ý đấy…”

 

Lòng tôi chấn động, hắn biết mà lại không vạch trần, hơn nữa còn kìm nén bốn năm trời ròng rã…

 

Tâm tư của người đàn ông này cũng quá sâu đi…

 

Người đàn ông bên trên chậm rãi cúi đầu khuôn mặt anh tuấn từng bước áp sát vào mặt tôi, ánh mắt sắc bén cơ hồ sắp xuyên thủng tôi…

 

“Trước mặt tôi còn dám giở trò lừa bịp, có phải em cảm thấy tất cả mọi đàn ông trên nhân gian đều có thể để em chơi đùa trong lòng bàn tay?”

 

Lực của bàn tay đang không ngừng tăng lên, cằm tôi dường như sắp vỡ vụn ra…

 

Đây mới là Truyền Chi thực sự, sắc bén hung ác như chim dữ, nham hiểm như rắn độc, vẻ tao nhã bình thường chỉ là một loại ngụy trang mà thôi…

 

Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve làn môi tôi, ung dung thưởng thức vẻ đau đớn hiện lên trên mặt tôi, “Truyền Việt đã đem mấy tấm ảnh đó cho em xem rồi chứ? Biết vì sao tôi lại muốn giết mấy người đàn ông đó không?”

 

Tôi cười lạnh một tiếng, châm chọc “Đương nhiên sẽ không vì ngài đặc biệt say mê tôi…” Hắn đã lựa chọn trở mặt vậy tôi cũng không cần tiếp tục giả vờ cung kính nữa…

 

“Ồ” hắn khẽ cười một tiếng, gật đầu khen “Cô gái thông minh, rất hiểu bản thân đấy… Có điều phụ nữ mà thông minh quá thì sẽ không đáng yêu, sẽ khiến người đàn ông có cảm giác không an toàn, chỉ muốn bẻ gãy đôi cánh của cô ta, khóa chặt cô ta trên giường… Điều này chắc em có thể lĩnh hội được chứ?”

 

Nghe được hàm ý khác trong câu nói của hắn, tôi nhíu mày nghiêng mặt đi, tránh ánh mắt thăm dò của hắn…

 

Sắc mặt hắn ta trầm xuống, một tay xáo trộn mái tóc dài của tôi khiến tôi không thể không quay sang, ánh mắt lành lẽo lại ép chặt vào tôi

 

“Tôi giết họ là bởi vì họ là một lũ ngu xuẩn, còn tôi, tôi không thích cùng người ngu xuẩn hưởng thụ bất cứ một thứ đồ gì…”

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, hắn coi thứ đồ đó chính là tôi…

 

Ánh mắt tôi trong phút chốc lạnh như băng, hung ác mơ hồ tràn ra từ đáy lòng nhưng lại bị tôi cố gắng kìm nén…

 

Thầm mắng trong lòng vì li do này mà giết chết người ta, mi đúng là người nhàm chán đến biến thái!

 

“Chà chà, loại ánh mắt này mới xứng đáng với em, biết tôi thích nhìn vẻ mặt thế nào của em không?” Hắn tà ác mỉm cười, giơ tay cởi áo của chính mình…

 

Lồng ngực rắn chắc, đường nét hoàn mỹ, làn da mười phần không hề khoa trương nhưng mỗi tấc đều hàm ẩn một sức mạnh, mãnh liệt mà hung hãn…

 

Bốn năm trước, tôi đã dùng cơ thể chính mình trải nghiệm rồi …

 

“Khẩu vị của Truyền tiên sinh luôn rất đặc biệt không phải người phàm phu tục tử như chúng tôi có thể hiểu được” Tôi lạnh lùng châm biếm, chung sống với hắn thật là mệt mỏi, tôi chỉ hi vọng lần giao dịch này mau chóng kết thúc…

 

“Tôi thích nhìn nhất là vẻ quật cường chịu đựng đau đớn nhưng lại không thể chống cự, dáng vẻ đó của em có thể mê hoặc người ta đến chết, so với vẻ nhu thuận giả dối của em đáng yêu hơn nhiều… Hoàn Tư Dạ có lẽ cũng như vậy chăng?” Hắn cúi đầu, ngậm lấy đỉnh núi non mềm của tôi…

 

“Hắn không có khẩu vị… đặc biệt của ngài đâu”

 

“Hừ, hắn cũng là một tên ngốc lần nào cũng bị em đùa giỡn.” Hắn ngậm lấy nhũ hoa của tôi mơ hồ nói “Có điều giờ phút này tôi lại muốn cảm ơn hắn, nếu không phải hắn bức em vào đường cùng, em làm sao có thể lao vào vòng tay của tôi chứ?”

 

Hắn chậm rãi tách hai chân tôi ra, vòng đôi chân mềm mại trắng mịn của tôi quanh hông tráng kiện của hắn, đồng tử xanh thẳm nhìn tôi chằm chằm

 

“Thực ra tôi luôn dịu dàng với phụ nữ, nhưng em thì khác…” Hắn dừng một chút, đôi mắt xanh lam hiện lên chút hung ác, lạnh lùng nói “Tôi chính là muốn em nhớ kỹ, tôi…đang chơi đùa em”

 

Dục vọng khổng lồ trào dâng đột nhiên xông thẳng vào hoa huyệt, lực đạo quá lớn khiến cơ thể nhỏ bé của tôi cong lên, tôi căn môi đến mức nó trở nên trắng bệch…

 

Hắn nâng mặt tôi lên, chăm chú nhìn vẻ tái nhợt tren mặt tôi, duy nghĩ một lát rồi mỉm cười “Ồ, xin lỗi, chúng ta còn chưa làm màn dạo đầu mà, đau không?”

 

Khách sáo nhưng không hề che giấu sự giả dối, hài hước dã man, không có một tẹo thành ý…

 

Tôi lạnh lùng lườm hắn một cái, cắn răng nói “Không cần khách khí như vậy!”

 

Người đàn ông cười gượng, nghiền ngẫm nói “Ồ, vậy tôi sẽ không khách khí nữa, em còn ngon lành hấp dẫn hơn cả bốn năm trước…”

 

Mạnh mẽ chuyển động eo một cái, ngang tàng chiếm đoạt càng lộ vẻ thô bạo vô lễ, lần nào hắn cũng đâm vào rất sâu rồi nhanh chóng rút ra ngoài

 

Cơ thể giống như tấm lụa trước gió, chỉ có thể thuận theo chuyển động của hắn mà đong đưa, tóc đen phiêu du xõa tung ra bốn phía giống như rong biển quấn quanh người chúng tôi…

 

Cảnh tượng trước mắt khiến người đàn ông có chút say mê, ngừng lại, nắm lấy đám tóc trên cổ bị ướt nhẹp bởi mồ hôi của tôi tán thưởng nói “Tóc em rất đẹp, giống như một sinh mệnh ấy…”

 

“Ngưng Tịch, tôi nghĩ là tôi yêu… cơ thể em mất rồi, chỉ có em mới có thể cho tôi cảm giác thỏa mãn vô tận đến thế…”

 

Tiếng thở dài quanh quẩn trong cổ, hắn cúi đầu, kìm lòng không được hôn lên môi tôi, không ngừng thay đổi góc độ nhấm nháp hương thơm ngọt ngào của tôi…

 

“Vẻ nhu nhược bất lực của em có thể khiến bất kì người đàn ông nào phát điên, cuối cùng tôi cũng hiểu được vì sao Hoàn Tư Dạ lại say mê em đến thế…”

 

Vẻ mặt chuyên tâm mà lãng quên của hắn, động tác của thân dưới càng lúc càng điên cuồng, hô hấp dần dần nặng nề, mồ hôi trên trán như viên trân châu chảy xuống cằm, từng giọt từng giọt rớt xuống ngực tôi…

 

Tôi nhắm hai mắt, cắn chặt môi dưới, sức mạnh của người đàn ông khiến tôi bất lực, cũng không có cách nào đấu tranh, vận mệnh của Xích Vũ còn đang nằm trong tay hắn…

 

Tôi biết xuất thân phi phàm của người đàn ông phía làm nên vẻ tự cao tự đại của hắn, muốn có được tất cả, còn tâm hồn tôi lại là thứ hắn không thể nào nhìn thấu, bản thân tôi là người hắn không thể khống chế…

 

Bề ngoài tôi giả vờ tài giỏi, trong xương tủy lại là kiêu ngạo ngông cuồng, kích thích vẻ kiêu căng và tự phụ của hắn…

 

“Woa, nắm chặt như vậy, rất không cam lòng phải không?” Hắn hừ một tiếng, kéo mười ngón tay đang siết chặt của tôi ra đan vào mười ngón tay hắn, dường như thương xót lắc đầu, ý tình sâu xa nói

 

“Ngưng Tịch, em đừng hận tôi, muốn hận thì phải hận người đã bức em phải lên giường tôi ấy…”

***

Đúng lúc này…

 

“Anh…” Tiếng gọi của Truyền Việt cách một lớp cửa phòng truyền đến

 

“Chuyện gì?” Người đàn ông đang hưởng thụ có vẻ không vui

 

“Hoàn Tư Dạ tới…”

 

Tôi lập tức cừng đờ, người đàn ông bên trên cũng rất kinh ngạc, sau đó cười thành tiếng, tiếng cười đầy vui vẻ phiêu tán trong phòng ngủ này

 

“Haha, thật bất ngờ, không ngờ hắn lại tìm đến đây ”

 

Nói xong, một tay kéo cơ thể ròng ròng mồ hôi của tôi vây trong bộ ngực ướt đẫm của hắn, cúi đầu dịu dàng dò xét bên tai tôi “Muốn gặp hắn không? Em đoán xem có phải hắn tới cứu em hay không?” Tiếng nói đậm đà như rượu ngon ủ nghìn năm, hương thơm ngọt lành lại khiến người ta lạnh thấu xương…

 

Đối với câu hỏi của hắn, tôi mắt điếc tai ngơ, ánh mắt tôi có chút hoảng hốt, ánh mắt phiêu tán mà mơ hồ, hắn vẫn chưa đi, vẫn còn ở Hà Lan, hơn nữa, bây giờ đang đứng ở bên ngoài…

 

Người đàn ông chăm chú nhìn tôi, sau đó khóe miệng hiện lên nụ cười bạc bẽo lạnh lùng, dặn người bên ngoài “Bảo hắn chờ một lát…”

 

“Không cần, người đã đi rồi. Hắn chỉ muốn em chuyển lời đến người đang năm trên giường anh, hắn nói ‘Thu lại lời nói lúc trước, từ nay về sau em sống chết thế nào không liên quan đến anh, còn Xích Vũ… tình thế bắt buộc, ai dám giúp em thì người đó sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung của anh’…”

 

Nghe vậy, tôi cảm thán một tiếng, không liên quan đến hắn… Khoảnh khắc đó tôi cảm thấy có thứ gì đó từ đáy lòng không ngừng cuồn cuộn trào ra, dường như muốn thoát ra khỏi cổ họng tôi…

 

“Được rồi, anh trai, anh chơi tiếp đi…” Người ngoài cửa đã làm xong sứ mệnh truyền lời, lười biếng ngáp một cái, đi mất…

 

“Ồ, câu nói cuối cùng ấy hình như là nói cho tôi nghe thì phải…” Người đàn ông dùng đầu lưỡi phác họa vành tai tôi, sau đem cả tôi ngậm vào miệng, nhẹ nhàng dùng hàm răng cọ sát “Thực sự lần này em đã chọc giận hắn rồi, Ngưng Tịch, phải làm thế nào đây…”

 

Phải làm thế nào? Tôi cũng muốn biết…

 

Vì sao giờ phút này tôi lại không nghĩ đến Xích Vũ, trong đầu óc chỉ lặp lại mấy câu nói của hắn?

 

Thứ đang cuộn trào trong lòng tôi là cái gì? Là bi ai hay là khó chịu?

 

Vì sao nghe thấy câu nói đó tôi lại cảm thấy đau lòng, thấy tiếc nuối, thấy… vô tri với mọi thứ xung quanh…

 

Tôi cảm giác như trong tim mất đi một thứ gì đó, dường như có một thứ gì đó chậm rãi biến mất…

 

Cuối cùng tôi đã đánh mất cái gì?

 

Tôi vô tình đã chọc giận người đàn ông đối diện, bàn tay to siết chặt vào cổ tôi, đem ép tôi xuống giường, tóc chảy xuống như suối, dọc theo giường rơi xuống đất…

 

Đầu mất đi điểm tựa, cổ lại bị hắn nắm chặt lấy, khó chịu khiến tôi nhanh chóng hoàn hồn, nhìn thẳng vào đôi mắt phẫn nộ của hắn

 

“Em lộ ra dáng vẻ thất hồn lạc phách đó cho ai xem hả nếu hắn không bức em đến con đường cùng thế này em làm sao ra nông nỗi này chứ?”

 

Câu hỏi vô tình kích thích thần kinh mỏi mệt của tôi, tim như thể bị một tảng đá lớn đập vào, đau đớn thê lương tràn đầy trong mắt

 

Nhìn thấy khuôn mặt càng ngày càng trắng bệch của tôi lúc đó hắn mới vừa lòng buông lỏng tay, sắc mặt ôn hòa dần, vô vỗ má tôi như an ủi, khẽ dỗ dành

 

“Ngưng Tịch, chuyên tâm một chút, bây giờ chỉ tôi mới có thể che chở cho em, đừng khiến tôi mất hứng…”

 

Nói xong, một tay nâng cổ tôi kéo tôi lên giường, ôm vào lòng

 

“Anh đồng ý giúp sao?” Tốc độ nói của tôi rất chậm, vùi đầu vào ngực người đàn ông

 

Ánh mắt thống khổ, vẻ mặt bi thương khiến người đó luyến tiếc hôn nhẹ, rót mật vào tai  “Đương nhiên, tôi nói rồi, chỉ cần là yêu cầu của em tôi sẽ không từ chối… Chỉ cần, biểu hiện của em có thể làm tôi vừa lòng…”

 

Tôi khẽ gật gật đầu “Tôi hiểu…”

 

Người đàn ông cười nhẹ, hài lòng ôm chặt tôi, “Ngoan ngoãn sớm một chú có phải tốt bao nhiêu không, Ngưng Tịch, tôi cũng muốn giúp em, chỉ cần em nghe lời như bây giờ, tôi nhất định sẽ…” Câu nói cuối cùng mơ hồ trong nụ hôn thâm, dục vọng không kìm nén được xuyên thẳng vào cơ thể tôi…

 

Ánh đèn vẫn mờ mịt ám muội như trước, hoa anh túc trong bình vẫn mê hoặc dụ tình như thế, tiếng rên rỉ vong tình mơ hồ mông lung, hai cơ thể chồng khít lên nhau cùng cử động theo một quy luật…

 

Đây là cuộc chiến đẹp nhất giữa nam và nữ, hơn nữa bây giờ càng trở nên kịch liệt hơn…

 

Người đàn ông phía trên mồ hôi vã ra như mưa, khoái cảm chinh phục khiến hắn say sưa hưởng thụ…

 

Đây chính là cuộc chiến giữa chúng tôi, chinh phục và bị chinh phục, khống chế và bị khống chế…

 

Có điều, nếu ngụy trang có thể dễ dàng bị vạch trần vậy thì không còn là ngụy trang, cũng giống như nói dối mà dễ dàng bị nhìn thấu thì đã không còn là nói dối

 

Xé toang lớp ngụy trang của tôi, phá nát lớp mặt nạ của tôi, sợ rằng đây mới chính là khoái cảm của người đàn ông bên trên

 

Chỉ là mặt nạ đeo quá lâu, ngụy trang che phủ quá dày, lúc nào là thật, lúc nào là giả, ngay cả chính bản thân tôi cũng không thể phân biệt nổi

 

Cho nên, Truyền Chi, giờ phút này tôi là thật hay giả, ngài có thể phân biệt rõ ràng được sao?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s