Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.1-1

Chương 1: Lòng hiếu kỳ giết chết mèo – P.1

1265595700_24_244789_1249895405-don-phuong-1

Giờ khắc này, cô nghĩ mình nên rời bỏ thôi, rời bỏ khu vườn trường của mùa hè năm ấy, vĩnh biệt những năm tháng cấp ba đầy do dự nhưng cũng đầy màu sắc đã qua…

Một bát canh đậu đỏ, vài cọng cải bẹ muối, vài miếng bánh quẩy còn dai hơn cả lò xo, còn có cả trứng luộc rắc đầy ngũ vị hương. À, quên mất, nếu như vẫn còn cảm thấy chưa đủ, có thể móc ra năm hào vào trong mua thêm nửa quả trứng vịt luộc lòng đào, nếu số đỏ còn có thể được trụng qua dầu, nhưng trên cơ bản việc đó còn khó khăn hơn cả trúng xổ số, đa số trứng vịt luộc lòng đào đều được ngâm muối rất mặn, lòng đỏ còn vàng hơn cả mặt của người thiếu phụ có chồng.

Tô Ái Ái ngồi trong nhà ăn ầm ĩ của trường đại học S ngẩn người nhìn bữa sáng, đây là khởi đầu của cuộc sống đại học trong truyền thuyết sao? Trong truyền thuyết nói “Các bạn đã từng trải qua cuộc sống yêu đương trong trường đại học chưa?” Truyền thuyết còn nói “Miễn là lên được đại học, tất cả đều rất tuyệt vời” ? Tô Ái Ái muốn nói: tất thảy đều là nói láo!

Nữ sinh phương Bắc Tôn Tiểu Mỹ ngồi đối diện, vừa cùng Đường Đường nói chuyện vừa cắn một miếng bánh bao thịt rất to, Ái Ái thấy cô nàng ăn rất ngon miệng, sớm biết vậy thì đã mua một chiếc bánh bao cho rồi, lại tiếp tục nhìn, Tôn Tiểu Mỹ cắn thêm một miếng nữa, vẫn chưa thấy nhân bánh đâu, lại cắn thêm nữa, vẫn chưa thấy nhân, lại cắn tiếp, cắn tiếp, cái bánh bao cũng hết bay rồi. Tô Ái Ái ướm hỏi: “Tiểu Mỹ, rốt cuộc cái này là bánh bao hay là màn thầu? (bánh bao là có nhân còn màn thầu là không nhân). Cắn được miếng nhân nào chưa?” Tôn Tiểu Mỹ móc một tờ giấy ăn trong túi ra lau miệng, dôi mắt to chớp chớp, chép miệng, rất nghiêm túc gật đầu một cái “Có! Nếm được một tẹo mùi thịt!”

Tôn Tiểu Mỹ có đôi mắt rất to, hôm qua vẫn còn là đôi mắt hai mí rất đẹp sao bây giờ đã trở thành ba mí rồi, Tô Ái Ái muốn cười, là do tối qua cả hai đều rất nhớ nhà nên đã khóc to một trận sau đó còn ầm ĩ một hồi nữa.

Tô Ái Ái khẽ chớp đôi mắt hơi sưng mọng lên của mình, nhìn hai người đối diện tinh thần khá tốt, Tôn Tiểu Mỹ của lúc này và Tôn Tiểu Mỹ ngày hôm qua buồn rầu dường như là hai người khác nhau, bây giờ nhìn cô ấy làm gì có chút nào là nhớ nhà đâu.

Chiếc điện thoại màu rằn ri bắt đầu rung lên mãnh liệt, vẫn là tin nhắn của Tô Dương: “Bạn nhỏ Ái Ái, good morning, bọn tớ đã bắt đầu phải tập quân sự rồi, nóng quá đi!”

Tô Dương là cậu học sinh Ái Ái quen lúc đi học thêm, bây giờ đã thi đỗ trường khoa học tốt nhất trong thành phố của họ, tiền đồ vô cùng rộng mở, đáng tiếc, cậu nhóc này tuy còn trẻ tuổi nhưng lại mang suy nghĩ của một ông già, từ hôm qua bắt đầu nhắn tin không ngừng nghỉ, trong trường có cây đại thụ không, ký túc xá có mấy người, sân vận động có trải thảm cỏ không, đó đều là những tin nhắn cậu ta gửi cho Tô Ái Ái. Cho đến bây giờ Tô Dương vẫn luôn trách móc Tô Ái Ái không ở lại thành phố. Trời biết, Tô Ái Ái có thể vượt qua người thường thi đỗ vào ngành kế toán của đại học S đã khiến cho ba Tô vui đến mức nào!

Trong miệng Đường Đường nhét đầy bánh quẩy, vẫn còn có thể rung chân đá nhẹ vào chân Tô Ái Ái, ngăn cánh tay Tôn Tiểu Mỹ lại “Nhìn kìa, cậu sinh viên kia, đẹp trai quá, cũng mặc quần áo tập quân sự, nhất định là cùng khóa với chúng ta!”

Tô Ái Ái ngẩng đầu nhìn, hơi ngây người một chút, cô cũng biết, còn ai có thể được khen ngợi như vậy nữa, quả nhiên là Phương Ca.

Phương ca đang bưng khay cơm đi qua đi lại, chọn một chỗ rồi ngồi xuống, đó chính là Phương ca trong trí nhớ của Tô Ái Ái, đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm ở nơi đó, cũng là một bộ quần áo rằn ri, nhưng mặc trên người những cậu sinh viên khác thì vừa nhăn nhúm lại xấu xí, còn khoác lên người Phương Ca, vạt áo thẳng tắp, cổ áo cũng bẻ gọn gàng, Phương ca dường như đã cắt tóc ngắn hơn một chút, ánh mắt có vẻ tinh nghịch hơn, phối hợp cùng với bộ quần áo đó, đúng là khiến cho bộ đồng phục cũng trở nên quyến rũ hơn nhiều!

Phương Ca quay đầu nói chuyện với hai cậu sinh viên ngồi bên cạnh, anh lúc nào cũng rất tĩnh lặng, người hơi xoay đi một chút, tiếng nói cũng không ồn ào như những đứa con trai bình thường. Anh nhìn nghiêng vừa vặn thấy  Tô Ái Ái ngậm thìa ngồi ở chỗ đó, khóe miệng bất giác cong lên một chút.

Trái tim Tô Ái Ái vẫn không kìm được mà đập rất mạnh, khuôn mặt cũng vì thế mà đỏ ửng, tay đè lên mảnh khăn trải bàn cũng nóng rực lên.

Chỉ có cô biết, phong cảnh trong tấm ảnh chụp chung nằm dưới thẻ cơm là thế nào.

Năm đó sau khi kết thúc cuộc thi vào cao trung, cây phượng hoàng trên đỉnh đầu vô cùng tươi tốt, như đang vui vẻ cười với hai cô cậu học sinh đứng trước dãy phòng học sạch sẽ. Hai cô cậu học sinh đó chính là cô và Phương Ca, đó là khoảng cách gần nhất giữa hai người từ trước đến nay…

Đường Đường đang cố sức chiến đấu với đám bánh quẩy nên không thấy được vẻ ngây ngẩn của Tô Ái Ái, Tôn Tiểu Mỹ là một người cẩn thận tỉ mỉ, hỏi Tô Ái Ái: “Hai người không phải quen nhau đấy chứ?”

Tô Ái Ái húp một ngụm canh đậu đỏ trong bát, ậm ừ nói “Ừ, trước đây học cùng trường!”

Đường Đường buông đám bánh quẩy trong tay xuống, ôm lấy tay Tô Ái Ái, nói “Giới thiệu đi, nhanh lên!” Dáng vẻ đó thật giống Quan Lăng trong “Tôi yêu nhà tôi!” Đôi mắt giống y như hạt đậu nhỏ. Tô Ái Ái nhìn móng tay đầy dầu mỡ của cô nàng đang bám lên tay mình, cười khổ.

Trong ký túc xá vẫn còn một Tiền phu nhân không tới ăn bữa sáng, vẫn đang ngủ. Cô ấy là người thành phố S, lúc nhập học cũng là bạn trai lái xe đưa tới, cậu ta là mẫu người mà con gái thường không thích, kiểu con trai môi dày, mắt híp. Tô Ái Ái chẳng bao giờ coi trọng những chuyện này, bất kể cậu ta có thế nào, chỉ cần bên nhau vui vẻ là được.

Tập quân sự đơn giản nhất chính là nghiêm, nghỉ, quay phải, quay trái. Người hướng dẫn cũng chỉ là một sinh viên, đến giúp mấy cô sinh viên nữ một lúc mà tai đã đỏ rực lên.

Tháng chín ở miền nam rất nóng, người hướng dẫn dường như cố ý muốn chỉnh các cô, phạt đứng ngay dưới ánh nắng mặt trời, đứng mười phút, sau đó tập quay trái mười phút, cuối cùng là quay phải mười phút. Cừ thật, nhà tay hướng dẫn này chắc chắn là bán vịt quay, lật qua lật lại, quay rồi lại quay, giống hệt như quay vịt mặt này rồi quay tiếp mặt kia, khuôn mặt phơi nắng của cô nàng nào cũng giống như chưng dâu. Trắng trẻo như Tô Ái Ái, dùng lời của Tô Dương mà nói thì chính là bảo lợn chết cũng không sợ phơi nắng dưới ánh mặt trời, quay đi quay lại cũng khiến khuôn mặt trắng trẻo trở nên vàng vọt hơn.

Trong lúc tập luyện, Tô Ái Ái nhận được tin nhắn của Phương Ca, muốn giúp Tô Ái Ái múc nước, mua đồ ăn cho Tô Ái Ái, Tô Ái Ái nhất định từ chối. Cô biết đó là chủ ý của Liệt Tình, lúc Liệt Tình biết cô và Phương Ca học cùng một trường đã nói “Đối với anh trai Phương của chúng ta, đừng khách sáo, múc nước, rửa chân, rửa bát, cứ việc. Không chỉ rửa cho cậu mà còn phải tính cả phần của tớ nữa. Rửa cho đến chết thì thôi!”

Lời này là Liệt Tình nói, còn Tô Ái Ái kể cả có mười lá gan cũng không dám hành hạ Phương Ca như vậy, hơn nữa thanh mai trúc mã của Phương Ca cũng đang học ở thành phố S, là người dẫn chương trình phát thanh ở trường bên cạnh. Tô Ái Ái từng nghĩ bản thân mình cũng có duyên phận với Phương Ca, sau rồi mới phát hiện có sự tồn tại của người kia, tâm trạng cũng trở nên vô cùng phức tạp.

Không biết có phải Phương Ca có phải cũng nhận được tin nhắn bắt chẹt đó của Liệt Tình hay không, bị Tô Ái Ái từ chối vài lần,  dứt khoát mạnh bạo hơn,  trực tiếp gửi một tin nhắn đến “Tớ ở dưới lầu kí túc của cậu, xuống đây lấy đồ nè.”

Tô Ái Ái đang cùng  thảo luận với Đường Đường rốt cuộc là Lâm Phong đẹp hơn hay Trần Hạo Dân đẹp hơn, vừa nhìn thấy tin nhắn kia liền đứng ngồi không yên, lợi dụng lúc đem tối gió mạnh, chán nản chạy xuống dưới.

Mỉm cười với cô quản lí kí túc, giống như một tên trộm đứng ở cửa hết nhìn đông rồi lại ngó tây, bị người ta vỗ nhẹ lên vai một cái, Tô Ái Ái lại càng sợ hơn, quay đầu vừa vặn nhìn thấy Phương Ca đã đứng ở đó từ lúc nào, ánh mắt sáng ngời, nụ cười tĩnh lặng như nước, nụ cười giống hệt như hôm tốt nghiệp đó, rất quen thuộc, làn da hơi rám nắng khiến đôi mắt càng ngời sáng hơn.

Đứng dưới đèn đường, cả người anh như được dát vàng.

Đây là lần đầu tiên Tô Ái Ái gặp Phương Ca sau đợt nghỉ hè, cô cúi đầu rất thấp, tim đập nhanh, lại không biết nên nói gì cho đúng.

Phương Ca hỏi: “Tô Ái Ái, cậu khỏe chứ?” Dường như anh không hề cảm thấy bối rối, coi cô như một người bạn thân lâu năm.

Trong lòng Tô Ái Ái đang tự mắng mình tự nhiên lại cảm thấy ngượng ngùng kì lạ thế này, ngẩng đầu lên, mỉm cười để lộ ra hàm răng đều như hạt bắp, còn có một chiếc lúm đồng tiền không sâu lắm, gật đầu nói “Ừ, rất khỏe!” Xoa xoa mặt “Đen đi, béo lên, cũng ham ăn hơn nhiều, phải đi tập quân sự nên ăn cũng khỏe cực kì!”

Phương Ca cười to, đôi môi hồng hồng cong lên, nhẹ nhàng nói “Cũng may, đen đi không phải là nói dối.”

Trong lòng Tô Ái Ái lệ đang tuôn trào, chàng trai mà cô thích lại chê cô đen, làn da trắng trân quý ơi, mày chạy đâu mất rồi!

Hai người nói chuyện câu được câu mất, nói chuyện về đám bạn trong kí túc xá, ngành mình học, trường học… Phương Ca dúi chiếc túi trong tay cho Tô Ái Ái, xoa xoa đầu Tô Ái Ái, nói “Tớ đi đây, uống nhiều nước vào!”

Tô Ái Ái lo lắng gật đầu, trèo lên lầu, nhấc chiếc túi lên liền nhìn thấy trong đó có vài quả lê, màu vàng trơn nhẵn nằm trong chiếc túi plastic màu trắng, lúc đó cô mới tỉnh lại, chạy tới hành lang nhìn Phương Ca, chỉ thấy được bóng lưng thẳng tắp của một chàng trai, dần biến mất ở chỗ quẹo dưới cửa.

Tô Ái Ái ôm lấy túi lê chậm rãi ngồi bệt xuống, tựa vào tường.

Thi đỗ vào cùng một trường với Phương Ca, nói chuyện với Phương Ca, Phương Ca tới thăm cô… Đó là những điều mà Tô Ái Ái cô từng tưởng tượng khi còn học cấp ba với đầy áp lực của thi cử, đó chẳng phải là điều cô tha thiết mơ ước sao? Vì sao đến hôm nay đạt được rồi, cô lại không biết nên nói gì, không biết nên hành động thế nào? Là bởi vì Liệt Tình đã đi rồi sao? Cô cảm thấy nói gì cũng đều không đúng, sợ nói ra bất cứ điều gì người ta sẽ nhìn thấu bí mật của cô.

Nữ sinh trên lầu bắt đầu tíu tít nói chuyện, trong phòng tắm truyền ra tiếng giặt quần áo…

Vì sao cô lại muốn khóc như vậy?

Ngồi trong khu vườn trường xa lạ, Tô Ái Ái đột nhiên rất nhớ cây tử đằng trong sân trường cấp ba, cháo hoa quế trong quầy bán quà vặt, giọng nói oang oang của Liệt Tình, sự bốp chát của Hạo Tử… Cô rất muốn bây giờ Liệt Tình đột nhiên xuất hiện, xoa xoa đầu Phương Ca, nói với cô “Tên nhóc này, đừng nên làm quen với cậu ta!” Nhưng điều này không thể xảy ra đến mức nào cơ chứ! Giờ khắc này, cô nghĩ mình nên rời bỏ thôi, rời bỏ khu vườn trường của mùa hè năm ấy, vĩnh biệt những năm tháng cấp ba đầy do dự nhưng cũng đầy màu sắc đã qua…

Chờ cho tâm tình tốt lên một chút cô mới quay lại kí túc xá, Đường Đường nhảy lên, vừa nhìn thấy lê trong túi Tô Ái Ái đã chụp lấy một quả, cắn một miếng to rồi chỉ vào quả lê, nói “Lê ngon thật đấy, khai mau, anh chàng nào theo đuổi cậu tặng đây?”

Tô Ái Ái ngồi xuống gọt lê, cười khổ, nếu Đường Đường biết đó là Phương Ca tặng, có lẽ cô nàng sẽ khen quả lê này là lê tiên (lê tiên, đào tiên í mà, ý là rất ngon) mất…

4 comments on “Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.1-1

  1. Tks bạn nhiều, mới chương đầu thôi mà đã hấp dẫn quá, đặc biệt TY thanh xuân học trò luôn là đề tài làm cho bao nhiêu con tim chúng ta thổn thức. Mong được bạn cho đọc truyện đều đặn nha!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s