Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.1-2

Chương 1: Lòng hiếu kỳ giết chết mèo – P.2

Bài học đầu tiên sau khi bước chân vào trường đại học:  mặc cả!

Ở cổng sau của trường đại học có một con phố dài chuyên bán đồ ăn và đồ dùng sinh hoạt,, nhân dân quanh vùng đặt cho nó một biệt hiệu là “Chợ sau”

Rất nhanh đã đến chiều tối, đây lúc lúc mọi người trong kí túc xá ra ngoài mua đồ ăn, bố cô gái cầm bốn chiếc bánh trứng, vừa gặm vừa đi, cứ gặm như thế chẳng mấy chốc cái bánh cũng hết.

Tô Ái Ái nhớ tới cái nắp bình đã bị mất bèn xung phong nhận việc đi đến cửa hàng mua cái nắp mới, thuận tiện mua luôn cả cây lau nhà nữa. Cô đi một mình đến đó, móc ra  một đồng, mua một cái nắp bình bằng gỗ, lúc hỏi đến cây lau nhà, ông chủ nhếch miệng khoe ra chiếc răng giả màu vàng, nói “Cô gái nhỏ à, thôi được rồi, tính cho cô 20 đồng.”

Tô Ái Ái cũng không phải đồ ngốc, bình thường cũng rất chăm đi mua đồ, đương nhiên là biết mặc cả, bèn nói “Hạ giá chút đi, 10 đồng.”

Ông chủ nhướn mày “Được rồi, 12 đồng.”

Tô Ái Ái không biết giá thị trường của cây lau nhà này, đang chuẩn bị trả tiền, đã bị Đường Đường bay đến như một cơn gió cướp ví lại, chỉ vào cây lau nhà, lớn tiếng nói “Có nhầm không thế, loại cây lau nhà này, loại vải kém chất lượng này mà ông cũng bán những 12 đồng cơ à? Đắt quá đi mất, đừng khinh thường đám sinh viên chúng tôi.”

Ông chủ có vẻ tức giận “Vậy cô bảo bao nhiêu?”

Đường Đường đang chuẩn bị mở miệng nói 8 đồng, giọng nói vang dội của lão Tiền đã xuyên thẳng vào tai “Bốn đồng.”

Lúc này đổi lại là ông chủ lên giọng mắng mỏ “Không được, không mua thì đi đi!”

Lão Tiền quay đầu hỏi “Ái Ái, cái nắp bình kia bao nhiêu tiền?”

Tô Ái Ái vô cùng thành khẩn nói “Một đồng!”

Lão Tiền dí tay lên trán Tô Ái Ái “cậu điên rồi! Cái cục gỗ hỏng ấy mà những một đồng sao, Không mua nữa, không mua nữa, trả lại tiền…”

Đường Đường cũng ồn ào “Cùng lắm thì đi hàng khác!”

Tay chống nạnh, chỉ trỏ, mắng mỏ tàn nhẫn, thái độ hung hãn đến mức khiến Tô Ái Ái sững sờ từ nãy đến giờ.

Sau cũng những cô gái hung dữ của phòng 513 đã mua được cả cây lau nhà và chổi quét nhà với giá 12 đồng, còn được tặng thêm một cái xẻng hót rác.

Tôn Tiểu Mỹ lúc chọn cây lau nhà còn chăm chú hơn cả lúc chọn táo. Đường Đường vác chổi quét nhà,sờ sờ mũi, rất đắc ý nháy mắt một cái với Tô Ái Ái, sải bước đi về phía trước.

Buổi tối, lão Tiền vừa đắp mặt nạ lên mặt, vừa dùng giọng nói rõ ràng dạy bảo Tô Ái Ái “Ái Ái, cậu phải biết rằng, ngoài cửa trường học luôn luôn có những tên lừa đảo, có kẻ lái xe, có kẻ không lái xe, kẻ không có xe thì lừa tiền, kẻ có xe thì lừa người.”

Đợt huấn luyện quân sự kết thúc rất nhanh, danh sách các việc làm sai của Tô Ái Ái lại thêm một việc nữa, đánh mất thẻ cơm!

Nói đi nói lại, con người vẫn là không thể làm những chuyện trái với lòng mình, nhất là những người như Tô Ái Ái tương lai vốn đã chẳng tươi sáng gì cho cam, nếu làm chuyện xấu tất sẽ bị báo ứng.

Bất luận là trường đại học nổi tiếng hay không nổi tiếng thì đều có một vùng đất “phong thủy”, trời vừa tối là đã có rất nhiều đôi nam nữ yêu nhau tập trung ở đó, thiện nam tín nữ như hoa dưới ánh trăng, tận dụng thời gian, tâm sự tiếng lòng, hoặc các hành động tương tự như thế… Đại học S cũng có một vườn hoa nhỏ như thế, sáng sớm thì dùng để tập thể dục, buổi tối thì để người ta vui chơi, lớn tiếng hô một câu “Cháy kìa!” Dưới hòn giả sơn, trong bụi cỏ, gác xép, bên hồ… người có thể chạy ra nhiều như ong vỡ tổ…

Các cô lúc đầu còn không biết tiếng hét đáng sợ đó phát ra từ đâu, lúc đầu cũng chỉ là đi dạo cho tiêu cơm mà thôi, đơn thuần chỉ là đi lòng vòng quanh trường, trong ánh trăng mờ mịt mịt mờ lại gặp được một đôi nam nữ.

Nếu là những đôi nam nữ bình thường thì các cô cũng chẳng quan tâm làm gì. Lần nào đi lướt qua cô gái đó cũng là lúc nhóm của Tô Ái Ái vừa ăn no xong, lúc lướt qua vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của cô nàng. Chậc chậc, thật là… Theo như cách nói của lão Tiền thì là “sao một người lại có thể xinh đẹp đến thế?”, còn theo cách nói của Đường Đường thì là “Đây là cô gái xinh đẹp nhất tớ gặp được từ ngày vào trường này!”

Tiểu Mỹ và Ái Ái vốn là định quay về kí túc xá học bài nhưng lại bị Đường Đường kéo đi, đi về phía đôi nam nữ kia, ngay cả lão Tiền cũng vô cùng hứng thú, cứ như theo lời giải thích sau này của đương sự thì là niềm hứng thú của cô nàng là đặt lên người nam sinh kia cơ, cô ấy bảo muốn xem dạng con trai nào mới có thể xứng đôi với cô nàng như kia!

Cô nàng Tô Ái Ái với truyền thống tốt đẹp là không thích quan tâm đến những chuyện mang tính “thị phi” thế này cũng bị thu nạp vào đoàn quân đi theo dõi người ta.

Bóng tối mịt mờ, con đường phía trước thoáng hiện lên hình ảnh một đôi nam nữ và bốn cô nữ sinh lén lút ngồi xổm sau bụi cỏ.

Lão Tiền nói “Dáng người con bé đó đẹp thật!”

Đường Đường nói “Tên con trai đó nhất định rất đẹp trai!”

Tô Ái Ái nói “Chưa chắc, cũng có những cô gái đẹp thích chàng trai xấu mà!”

Tôn Tiểu Mỹ nghiêm túc tổng kết “Đúng là trai tài gái sắc, đúng là chỉ có sói mới hợp với hổ!”

Nếu đôi tình nhân đó mà biết phía sau mình có những người nói ra những lời này, có lẽ phải ói ra mấy lọ máu mấy.

Dáng người tên nam sinh kia quả thực rất được, chỉ cần nhìn tấm lưng kia cũng có thể đoán ra vài phần, chắc chắn là phải cao hơn mét tám nhưng lại thuộc loại cao gầy. Cuối hè, cậu ta mặc chiếc áo T-shirt màu trắng, chiếc quần màu đen thẳng thớm, ống quần không rộng cũng không chật, vừa vặn che đi đôi chân thon dài thẳng tắp. Một cánh tay của cậu ta quàng qua eo cô nữ sinh kia, một tay đút túi, dáng đi cũng không lảo đảo méo mó như những nam sinh bây giờ, người cũng không lệch một bên, lưng rất thẳng, ra dáng một người đàn ông. Cô gái đó tựa lên vai cậu ta như con chim nhỏ nép vào ngực cậu ta, ngửa đầu lên trò chuyện, hơi nghiêng mặt, đôi mắt giống hệt như bó cải chân vịt mùa thu thiếu chút nữa làm Tô Ái Ái phụt máu chết tươi.

Trong lòng thực sự rất bội phục bản lĩnh của chàng trai đó, vậy mà vẫn có thể ngồi sát nhau đến thế.

Bốn người ngồi thêm một lúc nữa, Tôn Tiểu Mỹ nhỏ giọng hỏi “Bọn họ định đi đâu thế? Chúng ta về đi!”

Đường Đường hừ một tiếng, ngay cả đầu cũng không quay lại, nói “Chờ đã, thêm một lúc nữa.”

Tô Ái Ái cứ ngồi xổm như vậy từ nãy đến giờ, chân đã tê rần không còn cảm giác, xoa xoa gót chân, cười khổ nói “Về đi mà!”

Không ai để ý đến cô, gió thổi lướt qua bên tai, lại còn có một con cóc “ộp ộp” chui từ bụi cỏ ra nữa.

Tô Ái Ái cao giọng, nghiêm túc nói “Tớ đi về đây, tớ phải đi WC!”

Đường Đường không biết là bị Tô Ái Ái dọa hay bị con cóc kia dọa “A” lên một tiếng.

Cơ thể chàng trai phía trước đột nhiên giật lên một cái,  quát lên “Ai đấy?” Giọng nói trầm trầm.

Bọn cô “a” lên một tiếng nhanh chóng đứng lên rồi chạy mất, Tô Ái Ái cũng chẳng nhớ là ai túm chặt lấy cô, kéo cô chạy đi, chạy bán sống bán chết một lúc cuối cùng cũng đứng được dưới kí túc xá.

Bốn người đã thoát nạn, cười phá lên.

Đường Đường nhảy lên bậc thang, vừa nhăn mặt vừa xoa xoa mũi nói “Khi chạy tớ có quay đầu lại một lần, cậu nam sinh đó thực sự rất đẹp!”

Lão Tiền khinh bỉ cô “Tối như vậy cậu cũng nhìn thấy sao?”

Đường Đường hếch đôi mắt lên “Tớ phát hiện cậu ta còn đẹp trai hơn cả Lôi Đạt.”

Tôn Tiểu Mỹ mở cửa, nói với Tô Ái Ái “Không phải cậu muốn đi WC sao? Còn không nhanh lên đi?”

Tô Ái Ái cười hi hi nói “Bây giờ lại không muốn nữa rồi.”

Sờ vào túi một cái lập tức cười không nổi, cô nói “Tớ không thấy thẻ cơm đâu nữa rồi!!!”

Advertisements

One comment on “Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.1-2

  1. Chương này dễ thương mà buồn cười quá! Tưởng tượng đến cảnh 4 cô gái trả giá hùng hổ rồi thì ngây thơ rình mò người ta, mình ko nín cười nổi. Cám ơn Mushroomkious nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s