Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.2-1

Chương 2: Câu lạc bộ là kẻ lừa tiền – P.1

Tô Ái Ái hận thấu xương kẻ nào dám ăn trộm thẻ cơm của cô, tuy rằng cô cũng chẳng biết rõ rốt cuộc là bị người ta ăn trộm hay là được người đi nhặt được nữa. Làm thẻ cơm mới phải mất một khoảng thời gian, cô chỉ có thể lần lượt đi ăn chực cơm của người khác, thậm chí đi tắm cũng phải mượn thẻ.

Có câu nói “Người Nhật Bản trước khi ăn cơm phải nói cảm ơn.” (Trước khi ăn người Nhật thường nói “itadakimasu”, đó là một câu nói lịch sự nghĩa là “xin mời”. Nó nhấn mạnh sự cảm ơn tới người đã cất công chuẩn bị bữa ăn. Khi ăn xong, họ lại cảm ơn một lần nữa “gochiso sama deshita” có nghĩa là “cám ơn vì bữa ăn ngon”.). Phòng 513 trong khoảng thời gian này, việc đầu tiên thường làm trước khi ăn cơm chính là lôi người đã ăn trộm thẻ cơm của Tô Ái Ái ra chửi một trăm lần, còn thành kính hơn cả lúc cầu nguyện!

Tô Ái Ái có chút AQ nói “Không sao đâu, bên trong vẫn còn rất nhiều tiền, cứ cho hắn ta ăn đi, tớ không tin hắn ta có thể ăn hết chỗ tiền đó!”

Kỳ thực cái cô để tâm không phải là cái thẻ cơm đó, mà là thứ giấu trong tấm thẻ đó, dưới tấm thẻ cơm đó còn có một bức ảnh, chắc chắn là chẳng tìm lại được rồi, cô mất tấm ảnh đó rồi, cô vừa nghĩ đến chuyện có người thấy tấm ảnh đó là lòng lại vô cùng buồn bã.

Tô Ái Ái không thể để kẻ trộm quá đắc ý được, ngày thứ hai bèn đi bảo mất thẻ cơm, kiểm tra số tiền còn lại trong thẻ thì không ngờ một phân tiền cũng không thiếu, cô nghĩ mình đã trách nhầm tên trộm kia rồi. Đáng lẽ cô định dán tờ giấy thông báo mất thẻ nhưng bây giờ giấy tờ báo mất đều đã nộp hết rồi, chỉ còn có thể mua một tấm thẻ khác mà thôi.

Đã là học đại học thì có ba việc bắt buộc phải trải qua: tham gia câu lạc bộ, cúp học, yêu đương.

Sau khi bắt đầu đi học không lâu, buổi tối Tô Ái Ái đã bị Đường Đường kéo vào tham gia những hoạt động chủ yếu của cuộc sống đại học, nào là câu lạc bộ đọc sách, câu lạc bộ vẽ tranh biếm họa, các câu lạc bộ có thể tham gia có rất nhiều, điều khác nhau giữa các câu lạc bộ là số tiền phải nộp vào, nó giao động từ 10 đến 20 đồng. Chủ tịch các câu lạc bộ còn khoe khoang về câu lạc bộ mình rầm rộ hơn cả tổng thống đi tranh cử. “Chúng ta sẽ có các hoạt động là…, còn được liên hoan định kỳ nữa.”, “Cho đến khi các em lên năm thứ hai rồi, câu lạc bộ sẽ giao cho các em, như vậy các em sẽ được làm chủ tịch rồi…”

Nhưng sự thật là, nếu tham gia câu lạc bộ đọc sách thì định kỳ phải nộp  bài bình luận về sách, câu lạc bộ vẽ tranh biếm họa thì cần phải nộp bản thảo, cái gọi là hoạt động chính là phải xuất bản báo tường định kỳ, cái gọi là liên hoan chính là ăn lẩu ở chợ sau. Sau khi Tô Ái Ái đã từng trải qua hai lần bạt vía ở cái Chợ sau kia đã hoàn toàn không còn vọng tưởng gì đối với câu lạc bộ nữa. có điều cũng gặt hái được  một vài con ếch trong hồ sen.

Các câu lạc bộ còn có một tác dụng nữa, giống như tác dụng chính của các trung tâm môi giới kết hôn, đều thu phí, cả nam cả nữ đều gặp nhau trong một buổi gặp mặt, tổ chức thành hai bên ngồi đối diện nhau, mấy tháng sau sẽ cho ra đời thành các cặp đôi. Một chút tiền phí câu lạc bộ như vậy, đáng giá!

Tô Ái Ái không phải một cô gái xấu xí, thật ra thì cũng là kiểu mà bọn nam sinh hứng thú, nói năng nhã nhặn, không cự tuyệt người ta quá thẳng thừng, lúc nào cũng vui vẻ hứng khởi. Từ lúc cô bắt đầu nhập học cũng nhận được vài mảnh giấy nhỏ, cũng chỉ là hẹn gặp buổi tối hoặc là được một vài anh chàng khóa trên hẹn ra ăn khuya vài bữa.

Nhưng Tô Ái Ái có một đức tính khá tốt, chính là biết đúng mực, những lời mời qua chín giờ thì tuyệt đối không đi, cũng giống như những người bạn của cô. Điều quan trọng là, cô cũng có chút tinh ranh, thái độ rất kiên định, bất kể là ai, cậu hẹn tôi tôi sẽ đi, cậu mời cơm tôi sẽ ăn, cậu nói chuyện tôi cũng trả lời, cậu hỏi tôi có thích cậu hay không tôi quay đầu bỏ chạy. Ngày hôm sau vẫn tiếp tục cười meo meo nói chuyện với người ta, ai có thể không tức giận chứ!

Tô Ái Ái ăn vài bữa cơm rồi nhưng tất cả đám nam sinh đó đều không thể sánh bằng Phương Ca, ảo tưởng với tình yêu cũng tan biến hơn nửa, cô càng ngày càng cảm thấy khó chịu, dần dần cũng trở nên lười biếng với những lời hẹn như vậy.

Có lúc cô cảm thấy tình cảm của bản thân mình thật thuần khiết, bóng hình trong lòng vẫn không thể hề phai nhạt vì vậy không nên đi hại người khác.

Có phải là hầu hết con gái đều cố chấp như vậy đối với tình yêu đầu của mình?

Đường Đường dường như bị cuốn hút bởi những câu chuyện cũ của Tô Ái Ái, bền bỉ, kiên quyết kéo Tô Ái Ái đi báo danh ở câu lạc bộ văn nghệ.

Tô Ái Ái vẫn ở trên giường đọc tạp chí, hỏi : “Vì sao tớ phải đi? Tớ cũng đâu có giỏi văn nghệ!” Trời biết cô ngay cả khuông nhạc cũng không biết vẽ.

Đường Đường chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đem con gấu bông ném vào người Tô Ái Ái: “Đi nào, đi cùng tớ đi mà, có soái ca, câu lạc bộ văn nghệ là nơi có nhiều soái ca nhất! Tớ điều tra được cả rồi!”

Tô Ái Ái bỏ quyển tạp chí xuống, đứng lên lại thở dài: “Tháng này tiền đã tiêu hết rồi!”

Nộp phí cho câu lạc bộ, nộp phí cho câu lạc bộ kia, cái nào cô cũng chỉ muốn đòi lại, nhưng đó là điều không thể nào xảy ra.

Đường Đường trèo lên cầu thang (cầu thang này là cầu thang ở giường tầng trong kí túc xá) vỗ vai Tô Ái Ái nói: “Không mất tiền đâu! Thực sự không mất tiền mà!”

Tô Ái Ái ném tạp chí đi rồi trèo xuống “Vậy đi!”

Lúc đi đến bậc thềm của căn phòng đó, người đã rất đông.

Tô Ái Ái cầm số cùng Đường Đường tìm chỗ ngồi xuống, liếc nhìn xung quanh, chủ yếu là nữ sinh. Người phụ trách việc phỏng vấn của câu lạc bộ văn nghệ ngồi thành một hàng, ba nữ một nam.

Xem người ta phỏng vấn cũng là một chuyện rất vui.

Người nam sinh duy nhất đó có rất nhiều ý tưởng kì lạ. Người ta nói: “Tôi sẽ hát!” Người kia nói “Hát một bài đi, Thanh tàng cao nguyên, một bài hát nổi tiếng như vậy, không phải là không biết đó chứ!” (các bạn muốn biết thì vào gg gõ Thanh tàng cao nguyên, p.s: hay lắm đó).” Vì vậy có người thông thông cổ họng, bắt đầu hát.

Người ta nói “Tôi thích đóng kịch!” Người kia lại nói “Được, chúng tôi chào đón nhất chính là năng khiếu đóng kịch, bây giờ biểu diễn thử đi, một đoạn nhỏ thôi, đơn giản lắm, ờ, đóng vai làm phụ nữ có thai đi!”

Tên nam sinh đó lập tức choáng váng, cố gắng ưỡn bụng  lên, trước mặt bao nhiêu người như vậy đóng làm phụ nữ có thai, thiếu chút nữa thắt lưng cũng gãy làm đôi.

Đường Đường nắm chặt tay Tô Ái Ái, bày ra vẻ mặt đau khổ “Xong đời rồi, tớ căng thẳng muốn chết, đến lúc đó nhất định mất mặt lắm!”

Tô Ái Ái nhỏ giọng nói “Cố gắng phát huy, không phải tớ đã toi công theo cậu đến đây rồi sao?”

Tô Ái Ái đi vào phỏng vấn trước Đường Đường, bị gọi vào trước nhưng cô cũng không lo lắng lắm, dù sao cô cái gì cũng không giỏi, cũng chưa từng nghĩ là sẽ được chọn, nếu họ có ý định bảo cô làm trò gì đó mất mặt, cô sẽ bỏ đi ngay lập tức.

Đứng nhìn gần như này, cô mới phát hiện thế nào mới gọi là văn nghệ, bốn người ngồi phía trước, ba nữ một nam kia đều cực kì ăn ảnh.

Trong đó có một cô gái rất xinh đẹp, tóc xoăn mở lời trước: “Đầu tiên giới thiệu về bản thân một chút đi!”

Tô Ái Ái cảm thấy những người thuộc câu lạc bộ văn nghệ này cũng thật có khí chất, thái độ của họ rất tốt, cô cũng rất hài lòng bèn giới thiệu về bản thân một cách đơn giản.

Cô gái xinh đẹp đó lại hỏi: “Bình thường thích làm gì? Có năng khiếu về lĩnh vực nào?”

Tô Ái Ái rất muốn nói thích ăn, ngủ, đi lượn phố, online; có năng khiếu trong việc ăn, ngủ, đi lượn phố, online. Thực ra cô cũng đã từng nói như thế, trong cuộc phỏng vấn câu lạc bộ đầu tiên, bị người ta cười ồ lên một trận, cuối cùng cô tỏ ra rất chuẩn mực nói một câu: “Thích đọc sách!” Những cái khác cô đều không đề cập tới.

Vì vậy cô nói: “Thích đọc sách. Có năng khiếu trong việc đọc sách.”

Cô gái xinh đẹp đó sửng sốt một hồi, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy vì sao lại tham gia vào câu lạc bộ văn nghệ?” Dường như là muốn tìm cho Ái Ái một lối thoát.

Tô Ái Ái nói rất kiên định: “Vì không cần phải nộp phí!” Đó thực sự là yêu cầu mà hiện tại cô đang lo lắng nhất, cho nên nói ra không cần suy nghĩ.

“Haha” Tên nam sinh duy nhất trong hàng ghế giám khảo bắt đầu cười, tất cả mọi người trong phòng sau đó cũng đồng loạt cười ầm lên.

Đường Đường hơi lùi người lại, xua tay với Tô Ái Ái. Mặt Tô Ái Ái lập tức đỏ lựng lên, lắp bắp nói: “Đây là một lí do, còn nữa, câu lạc bộ văn nghệ cũng tốt…” Suy tính một chút, nói: “Có thể phục vụ cho mọi người.”

Nói xong rồi dường như không còn gì để nói nữa, trong lòng bàn chân cũng đổ mồ hôi, mặt cũng nóng rực lên, cúi đầu rất thấp, chỉ mong cuộc phỏng vấn nhanh kết thúc và cô sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.

Người phỏng vấn đầu tiên dường như cũng chẳng còn gì muốn hỏi nữa, Tô Ái Ái ngại ngùng định đứng lên, người nam sinh thích chỉnh đốn người khác kia đột nhiên mở miệng hỏi: “Nếu cho cậu làm chủ tịch câu lạc bộ văn nghệ, cho cậu tổ chức một bữa dạ tiệc cỡ lớn, cậu sẽ làm gì?”

Câu hỏi này thực sự có hàm lượng kĩ thuật quá cao rồi, Tô Ái Ái không trả lời, cũng chẳng muốn trả lời.

Cô cúi đầu, lẩm bẩm một câu: “Tôi có phải chủ tịch đâu cơ chứ.”

Nhưng không ngờ tên nam sinh đó lại nghe thấy, không buông tha cho cô, tiếp tục nói: “Tôi nói cậu là chủ tịch thì chính là chủ tịch! Được rồi! Trả lời đi”

Tô Ái Ái tức giận, ngẩng đầu lườm anh ta, dáng vẻ rất nghiêm túc, mắt không quá to nhưng rất có thần, vầng trán cao rộng, không có mồ hôi, lông mi mang đậm vẻ khí khái, quả đúng là dáng người làm quan to, ngồi ở chỗ đó, đầu hơi ngẩng cao, trong mắt lại có vẻ hơi đùa bỡn.

Tô Ái Ái không ngờ chỉ là một buổi phỏng vấn thử nghiệm mà cũng có thể đưa ra những câu hỏi kiểu thế này, ông trời nhất định lại một lần nữa đày ải cô rồi, cô chỉ muốn bước xuống dưới, bóp chết Đường Đường, từ nay trở đi gặp người trong câu lạc bộ văn nghệ thì phải tìm đường vòng mà tránh mặt.

Nhất thời quýnh quáng lên, cô nói: “Tôi sẽ bảo người ta viết báo cáo!”

Trong bàn phỏng vấn có người “Hả?” lên một tiếng, Tô Ái Ái cô vừa nói gì vậy, đúng thật là xui xẻo quá, nhưng vẫn cố nghiến răng lặp lại lần nữa: “Nếu tôi là chủ tịch, tôi sẽ bảo người ta viết báo cáo rồi đem nộp cho tôi, báo cáo kế hoạch, báo cáo cách tổ chức, thích viết nhiều thì viết nhiều, thích viết ít thì viết ít, rồi từ đó dần dần chọn ra một bản!”

Đọc báo cáo, đó là công việc cô thường xuyên làm!

Cô gái xinh đẹp tóc xoăn kia sau khi sửng sốt thì có vẻ hơi thất vọng, quay sang nhìn nam sinh kia, nam sinh đó mỉm cười cúi đầu cầm bút đánh dấu một cái, cô ta thừa dịp những người khác còn chưa kịp phản ứng, nhanh nhẹn nói: “Được rồi, cảm ơn, cậu cứ về chỗ trước đi đã.”

Tô Ái Ái không trở về chỗ ngồi, đi thẳng ra cửa, làm sao có thể ngồi ở đây đợi thêm được chứ!

Chỉ chốc lát sau, Đường Đường đã đi ra, kéo Tô Ái Ái lại rồi nói: “Ái Ái, cậu thật là ngốc nghếch!”

Tô Ái Ái bóp cổ Đường Đường, nghĩ đi nghĩ lại, hỏi: “Ồ, cậu không phỏng vấn sao?”

Đường Đường sờ sờ đầu, “Không đi nữa, dù sao cũng chắc chắn là không được chọn, không muốn bị xấu hổ nữa!”

Tô Ái Ái bị cô nàng làm cho tức chết, nghiến răng kèn kẹt: “Cô à, tôi đây là vì ai mới mất công thế này đây?”

Đường Đường bày ra nụ cười, kéo tay Tô Ái Ái nói: “Đi, đi nào, tớ mời cậu ăn canh vịt cay!”

Chuyện gì phải xảy ra thì cũng đã xảy ra, Tô Ái Ái đã quên từ lâu rồi, được ăn, lại còn được Đường Đường mời đi ăn ở “chợ sau” nữa.

Đường Đường nói: “Ái Ái, cậu có thấy anh chàng đẹp trai ngồi phía trước không?”

Tô Ái Ái gật đầu, nói: “Anh ta rất nguy hiểm!”

Đường Đường nói: “Sặc, anh ta là sinh viên năm hai đấy, tên là Đan Dương, có rất nhiều cô gái thích anh ta, cậu lại còn nói anh ta nguy hiểm!”

Tô Ái Ái bừng tỉnh đại ngộ: “Thảo nào anh ta lại huênh hoang như vậy, là chủ tịch câu lạc bộ sao?”

Đường Đường nói: “Hình như không phải, anh ta là phó chủ tịch, còn chủ tịch thì là…” Thấy quán bán canh vịt cay rồi bèn kéo Ái Ái hỏi: “Ăn gì, ăn gì?”

Tô Ái Ái nhanh nhẹn bước vào quán vịt cay, tính cách của cô là như vậy, không ghi hận lâu được, nhất là khi được mời ăn thì càng…

Sau đó, Tô Ái Ái đem đoạn phỏng vấn đó mang lên QQ kể cho Liệt Tình ở tận nước Mỹ xa xôi nghe, hỏi: “Liệt Tình, sao lên đại học tớ lại trở thành người như vậy chứ, ngốc nghếch hơn cả một đứa trẻ con nữa!”

Liệt Tình nói: “Cái mông ấy, cậu trước đây chỉ là giả vờ thôi, bây giờ đã bộc lộ bản chất rồi!”

Tô Ái Ái cảm thán: “Đại học! Đúng là một nơi sản xuất ra những con người biến thái!”

Liệt Tình liên tục gửi các biểu tượng cười lăn lộn, rồi gõ thêm tám chữ: “Niên thiểu khinh cuồng, bưu hãn thì quang!” (ý là tuổi trẻ lông bông lăn lộn mới là thời kỳ rực rỡ nhất!)

Tô Ái Ái nhìn tám chữ đó sửng sốt rất lâu, cũng chỉ có Liệt Tình dưới bất kể tình huống nào, bất kể cô ấy nói ra câu gì đều có thể khiến cô cảm thấy thoải mái.

Kết quả của câu lạc bộ văn nghệ đã có, không ngờ Tô Ái Ái lại có tên trong danh sách, cô ôm quyển sách tiếng Anh đứng ở trước bảng thông báo, thiếu chút nữa tưởng là trùng tên trùng họ, nhìn tiếp, lớp kế toán 044, thực sự có chút ngất ngây.

Đường Đường liều mạng xé tay áo Tô Ái Ái, vô cùng oán hận nói: “Cậu như thế mà cũng đạt sao? Sớm biết thế thì tớ cũng đi phỏng vấn cho rồi!” Lần này đến lượt cô nàng bóp cổ cô: “Canh vịt cay của tớ, cậu nôn ra đi!”

Tô Ái Ái làm tư thế nôn ọe, khiến Đường Đường sợ hãi chạy đi thật xa, Tôn Tiểu Mỹ vỗ nhẹ lên đầu Tô Ái Ái: “Cái này gọi là mèo mù vớ phải cá rán, đi thì đi đi!”

Tô Ái Ái trừng mắt: “Ai là mèo mù?”

Đến họp ở câu lạc bộ văn nghệ, rất nhiều người mới chen chúc trong văn phòng câu lạc bộ, mỹ nữ xinh đẹp không ít, Tô Ái Ái cảm thấy mình đúng thật là mèo mù.

Người mới đều được các anh chị khóa trên gọi vào, Tô Ái Ái thực sự khóc không ra nước mắt.

Sau khi giới thiệu xong, người nam sinh thích hành hạ người khác kia cũng tới, nhưng không còn vẻ hung dữ như lần trước nữa, anh ta nói: “Tôi là Đan Dương, gọi là A Đan cũng được, học khoa Tự động, nếu như cái remote (điều khiển từ xa í) của mọi người bị hỏng thì có thể tìm tôi, là phó chủ tịch câu lạc bộ, chủ tịch không tới, anh ta dặn tôi phải ân cần thăm hỏi mọi người.” Rồi cười rất sảng khoái, đôi lông mày rậm hơi nhướn lên, ngược lại có vẻ hiền lành hơn.

Ấn tượng của Tô Ái Ái với anh ta vì thế mà tốt hơn một chút, anh ta lại nói tiếp: “Mọi người biết đó, các bạn vào được tới đây thì đều là cán bộ rồi, cái gọi là cán bộ chính là những người có năng lực, viết báo cáo tuy không cần tất cả mọi người làm, nhưng việc chạy vặt, sắp xếp hoạt đồng… đều là trách nhiệm!”

Nói xong còn đặc biệt nhìn về phía Tô Ái Ái.

Tô Ái Ái xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống, cô cảm thấy cô và người này từ nay về sau sẽ là kẻ thù không đội trời chung.

Sau này, khi Ái Ái và A Đan đã trở nên vô cùng thân thiết, Âu Dương mới ha ha nói với anh ta rằng: “A Đan khi đó nói, vừa nghe đã biết cô bé này là một người có tướng làm sếp, dương đông kích tây đó, miệng lưỡi nhà quan như thế cơ mà, dù sao câu lạc bộ văn nghệ cũng có rất nhiều người biết thổi sáo, đàn hát rồi, chọn một người cái gì cũng không giỏi, tới làm trò hề một chút cũng hay!”

Một đám người không bình thường, Tô Ái Ái tức giận đến mức không thèm dẩu môi lên nữa. Có điều, đó đều là những chuyện của tương lai.

Chuyện trước mắt là, Tô Ái Ái thực sự trầm luân trong cái số mệnh làm cán bộ, vừa gia nhập câu lạc bộ đã gặp ngay phải dạ tiệc Trung thu, tập luyện không ngừng, trang trí, bài xếp không ngừng, cô cuối cùng cũng biết vì sao câu lạc bộ văn nghệ lại không phải đóng phí, có cho tiền cô chưa chắc đã tham gia.

Đường Đường thì vẫn thèm muốn đến chết, Tô Ái Ái thực sự có nỗi khổ không thể nói thành lời.

Dạ tiệc này là lần đầu tiên cán bộ Tô tự hào khi lạm dụng chức quyền, đem chỗ ngồi tốt nhất tặng cho mấy cô bạn trong kí túc xá của mình. Đáng tiếc là hôm đó cô không thể đến thưởng thức dạ tiệc, phải đến từ rất sớm, dọn sạch bàn, đi tìm ghế, làm thần giữ cửa phía sau hậu trường, có người nói là chỉ thị của phó chủ tịch câu lạc bộ, mời bạn học Tô Ái Ái ghi lại tên các tiết mục biểu diễn tham gia vào chương trình.

Tô Ái Ái tiện thể nhìn vào danh sách các tiết mục biểu diễn, kịch sân khấu của khoa biên đạo, trong danh sách người biểu diễn bất ngờ có mấy chữ nhỏ: “Phương Ca”, cộng thêm một tiết mục độc tấu violon, nghe Liệt Tình nói Phương Ca là bị bắt lên trình diễn. Tô Ái Ái nghĩ đến tính cách an tĩnh kia của Phương Ca lại gặp phải tình huống như vậy, rất buồn cười, nhưng nghĩ đến màn biểu diễn của Phương Ca, trái tim lại đập thình thịch.

Mấy người đến sớm đều là mấy chị khóa trên, đã hóa trang xong rồi, đánh mắt có chút dọa người. Còn rất lâu nữa mới đến giờ biểu diễn, cho nên những nữ sinh này bắt đầu đem chuyện trên trời ra tám.

Hai nữ sinh gần Tô Ái Ái nhất đang nói chuyện gì đó.

Nữ sinh A nói: “Hình như Âu Dương và *** khoa tiếng anh chia tay rồi!”

Nữ sinh B nói: “Nhanh vậy sao! *** có phải là hoa khôi của khoa tiếng Anh không?”

Tô Ái Ái dù sao cũng cảm thấy buồn chán khi phải ngồi một mình bèn dỏng tai lên nghe, tinh thần hóng chuyện khiến người người phải thán phục.

Nữ sinh A sờ lên mái tóc đã được cố định, nói: “Âu Dương của chúng ta ấy à, cái gì cũng có thể!”

Nữ sinh B gật đầu, lôi một chiếc gương rất to từ trong túi xách ra, nói: “Nhưng là hoa khôi cơ mà…”

Nữ sinh A quay mặt, vẻ thần bí nói thầm với nữ sinh B: “Tớ nghe nói còn có người muốn sống muốn chết vì anh ta cơ!”

Tô Ái Ái dựa lưng vào ghế, càng nghe rõ hơn.

Nữ sinh B bắt lấy tấm gương trang điểm, nói: “Ra ngoài xem đi!” Đi qua bàn Tô Ái Ái còn vỗ nhẹ lên vai cô: “Sớm vậy sao? Cậu vất vả rồi!”

Ấn tượng của Tô Ái Ái đối với cô ta tốt hơn một chút, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Xin hỏi, Âu Dương là ai vậy?”

Nữ sinh B nhìn Tô Ái Ái một lúc, nói: “Cậu không biết Âu Dương sao?”

Tô Ái Ái lắc đầu.

Nữ sinh B hỏi: “Cậu thuộc câu lạc bộ văn nghệ à?”

Tô Ái Ái gật đầu.

Nữ sinh B cười: “Âu Dương chính là chủ tịch của các cậu đó.”

Tô Ái Ái nghĩ đến Đan Dương kia, hiểu hơn một chút, chủ tịch nhất định còn biến thái hơn cả phó chủ tịch.

Nữ sinh B dường như khó lắm mới tìm được người bèn tiến hành phổ cập giáo dục, đứng thẳng trước mặt Tô Ái Ái, thân thiết như tri âm.

Tô Ái Ái nhìn nước bọt văng tung tóe trên bàn mình, thực sự rất muốn tự đánh mình một trận, lại làm một chuyện ngu ngốc nữa, sớm biết vậy thì đã chẳng hỏi gì, Âu Dương là ai, Bát Dương là ai, chẳng liên quan gì đến cô hết. Người lắm mồm nhất định sẽ gặp xui xẻo!

Cuối cùng, nữ sinh B giơ tay nhìn đồng hồ, nói: “Tớ ra ngoài đây, sau này mong có dịp gặp lại!” Nói chuyện với Tô Ái Ái như với bạn thân quen lâu năm, lúc gần đi còn len lén căn dặn Ái Ái: “Nhớ kỹ nhé, sau này nhìn thấy chủ tịch của các cậu thì hãy đi đường vòng đi!”

Tô Ái Ái khóc không ra nước mắt gật đầu, cô bận rộn đến tận khi dạ tiệc này kết thúc, cô cũng đã nhiều lần nghĩ đến việc sẽ rút lui khỏi câu lạc bộ rồi.

Nữ sinh B vừa mới đi, A Đan đã ngay lập tức xuất hiện, bên cạnh còn có một nam sinh nữa, Tô Ái Ái bị cận nhìn không rõ lắm, chỉ cảm thấy anh ta vóc dáng cao gầy, cũng không dám nhìn kỹ, nhanh chóng cúi rạp đầu xuống, giả vờ chăm chú làm việc.

A Đan đi tới gõ gõ lên mặt bàn, nói: “Bạn học Tô, thế nào rồi? Đã quen chưa?”

Tô Ái Ái gật đầu.

Cứ tưởng A Đan đã đi rồi, vừa ngẩng đầu lên một cái, ngược lại anh ta lại xách ghế ra ngồi xuống, còn đá thêm cái ghế bên cạnh cho người con trai kia, nhưng người đó chỉ cho hai tay vào túi quần, dựa người vào cột nhà gần đó, có vẻ như không có ý định ngồi xuống.

Đan Dương rung rung đôi chân đã vắt chéo vào nhau hỏi: “Bạn học Tô, người vừa đi chính là bà tám có hạng trong trường chúng ta, các cậu nói chuyện gì thế?”

Tô Ái Ái không ngẩng đầu, nói: “Không có gì, nói linh tinh thôi.” Cô vẫn chưa biết nên nói cái gì, không nên nói cái gì.

Đan Dương vuốt vuốt tóc nói: “Nói linh tinh? Nói cái gì? Cậu nói cho tôi biết đi, tôi đảm bảo sẽ không nói với người khác đâu.”

Tô Ái Ái nhíu mày, ánh mắt nhìn Đan Dương đầy khinh bỉ: “Sao cậu cũng bà tám quá vậy?”

Đan Dương hếch mũi lên, mất mặt quá, Tô Ái Ái này không chịu nói, nhưng anh bắt cô phải nói cho bằng được.

Anh ta gõ gõ bàn, nói: “Nếu như cậu nói ra, tôi sẽ cho cậu rút lui khỏi câu lạc bộ!”

Hai mắt Tô Ái Ái sáng ngời: “Thật sao?”

Đan Dương ôm ngực gật đầu.

Tô Ái Ái suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Tôi vẫn không thể nói được.”

Người nam sinh kia vốn là không dùng đến ghế ngồi, anh ta vẫn cứ đứng ở đó từ nãy đến giờ, thoáng cái sải bước ngồi xuống, vẫn là ngồi vào cái ghế Đan Dương ném cho kia, khoanh hai tay lại, dựa lưng vào ghế, chân rất dài, đôi giày  đơn giản bị quẳng đến ngay sát bên chân Tô Ái Ái, rất phù hợp với tiêu chuẩn của một chàng công tử bột.

Đan Dương nói: “Nói đi, tôi dùng danh nghĩa phó chủ tịch câu lạc bộ đảm bảo sẽ không nói với người khác.”

Tô Ái Ái hỏi: “Thật không?”

Đan Dương gật đầu, đôi mắt mở lớn: “Thật!”

Tô Ái Ái vẫn nói: “Không nói!” Nhìn Đan Dương lúc này có chút vô cùng tức giận.

Nam sinh đối diện một tay đặt lên lưng ghế nâng cằm lên, một tay kia dễ dàng kéo chiếc bút trong tay Tô Ái Ái ra.

Mu bàn tay anh ta hơi cong, khớp ngón tay xinh đẹp như đỉnh một ngọn núi nhỏ hơi lồi lên, độ cong cũng rất đẹp, Tô Ái Ái trừng mắt nhìn động tác anh ta xoay xoay cái bút, không khỏi nhớ tới Phương Ca.

Đối phương đột nhiên mở miệng: “Có phải họ đang nói đến một người tên là Âu Dương không?”

Tô Ái Ái lại càng hoảng sợ, hỏi lại: “Sao anh biết?”

Không ngờ người đó lại khẽ cười, Tô Ái Ái lúc này mới ngẩng đầu, nhìn anh ta một cách kĩ lưỡng, tóc ngắn vừa, hơi cong, môi mỏng,mũi rất cao, đôi mắt không to nhưng rất có thần, đồng tử sáng rực thu hút người khác, đường nét trên mặt cũng rất tinh xảo. Dáng vẻ anh ta lúc nâng cằm, lúc xoay bút dường như rất ngông cuồng, chẳng thèm để tâm đến những người xung quanh, khi cười rộ lên, lại có chiếc răng khểnh nho nhỏ, ánh sáng trong đồng tử chuyển động, thoát cái đã thu hút người đối diện.

Giọng nói anh ta trầm khàn, nói tiếp: “Có phải còn dặn cô khi nhìn thấy anh ta thì phải đi đường vòng không?” Câu nói kết thúc bằng một nụ cười nhẹ, có chút suy tư.

Tô Ái Ái nghĩ người này quả thực thần thông quảng đại quá, che miệng lại không nói gì.

Đan Dương nhảy dựng lên, lắc lắc vai người kia rất mạnh, nói: “Cũng là chiêu của cậu, tớ sớm đã nói cô gái kia nhất định là nói đến cậu, cô ta thích cậu, cậu lại không tin! Chịu thua đi!”

Người nọ cong môi lên, mỉm cười, thu chân lại, đứng lên, có vẻ muốn đi.

Đan Dương dựa vào bàn Tô Ái Ái, hô lên: “Nào! Nào! Giới thiệu với thành viên mới của chúng ta một chút đi!”

Người đó nghiêng người, một tay vuốt tóc, một tay chỉ vào chính mình, mỉm cười, mở to mắt nói: “Quên mất, tôi họ Âu Dương, tên là Âu Dương Diệp Bách.”

“Cạch” một tiếng, chiếc bút trong tay Tô Ái Ái rơi xuống đất…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s