Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.3-2

Chương 3: Lưu manh trốn đầy trong trường học – P.2

Tô Ái Ái đã từng nghe có một đôi yêu nhau gặp phải lưu manh lúc nửa đêm ở công viên Lam Điểu, nhưng đánh chết cô cũng không ngờ tới, khó khăn lắm mới có một lần về kí túc muộn, việc này đổi lại rơi xuống trúng đầu mình.

Công viên Lam Điểu, mười giờ đêm, trong một con ngõ nhỏ, cô và A Đan, cộng thêm một đống lưu manh, và không có thêm một bóng người nào nữa, còn thiếu vài bước nữa là ra khỏi con ngõ nhỏ này rồi, đối diện chính là một khu phố đông đúc.. Gió thổi, lá cây khẽ lay động, trên cánh tay trần da gà nổi lên.

Đám người đó bắt đầu tiến đến, Tô Ái Ái trốn sau lưng A Đan khẽ liếc mắt, nhìn khuôn mặt chúng cô biết đám người này còn khá trẻ, có lẽ không lớn hơn bọn cô mấy tuổi, cô sợ bị người ta giết người diệt khẩu, cũng chẳng dám đi nghiên cứu xem đối phương có phải dạng thô tục hay không, rất nhanh lại cúi đầu xuống. Chỉ hy vọng được nhanh chóng rời khỏi đây dù chỉ là một phút một giây. Cô lớn đến bằng này vẫn luôn là học trường tốt, học sinh ngoan, không ngờ vừa mới lên năm nhất, khai giảng cũng chưa được mấy tháng, đã gặp phải lưu manh đầu đường xó chợ trong xã hội rồi.

A Đan hỏi: “Các người muốn thế nào?” Giọng nói ngược lại rất bình tĩnh, Tô Ái Ái không khỏi có thêm vài phần kính trọng đối với ngài phó chủ tịch đại nhân này.

Đối phương đột nhiên im lặng, một lúc sau mới có một tên con trai đi tới, vỗ vỗ vai A Đan, trong miệng nồng nặc mùi rượu, nói: “Người anh em, đừng sợ, có điện thoại di động không, tôi gọi cho bạn tôi một chút!”

Gần nửa đêm rồi, cản đường mượn điện thoại di động, cô đánh chết cũng không tin.

Tô Ái Ái nghe thấy giọng nói của A Đan “Không có!” Giọng nói rất kiên định, còn nói tiếp: “Để tôi ở lại, thả cho cô ấy đi trước!”

Tô Ái ÁI vẫn luôn có thành kiến với những nam sinh này, nhưng cũng không thể không thừa nhận A Đan thực sự là một hảo hán!

Đối phương quan sát Đan Dương từ trên xuống dưới, đoán chừng chỉ nhìn nửa cái đầu phía trên của A Đan, thấy dạng lông mày rậm, ánh mắt sắc bén, là người khó đối phó… Bốn tên lôi Đan Dương đến một góc tối, để lại một tên trông chừng Ái Ái.

Tô Ái Ái đứng dưới ngọn đèn đường,, tiếng bánh xe ô tô đi trên đường ngay sát bên tai, có một tên con trai đứng bên cạnh, đôi mắt nhìn đông nhìn tây cũng không nhìn cô. Cô có chút sốt ruột, nghĩ đều là do bản thân cô cho nên A Đan mới không thể động thủ.

Trong đường Tiểu Hà, cơn gió nhẹ thổi phất qua gáy cô, Tô Ái Ái cũng trở nên bình tĩnh hơn nhiều, đột nhiên nhìn thấy tên vừa lên tiếng đứng ở bên ngoài vòng tròn, A Đan cũng không nói gì, hai bên cứ giằng co như vậy.

Tô Ái Ái cũng không biết lấy đâu ra can đảm, không nói năng gì, đi qua đó, nhìn thẳng vào tên có vẻ trẻ nhất, một tiếng trống làm tinh thần cô hăng hái hơn, nói: “Này! Vừa nãy không phải cậu bảo muốn gọi điện thoại sao? Đường đối diện có buồng điện thoại công cộng, tôi đi cùng cậu qua đó gọi.”

Cô nói xong tay còn chỉ vào đầu phố đối diện, vẻ mặt rất nghiêm túc, người kia sửng sốt, A Đan cũng sửng sốt, tất cả mọi người đều sửng sốt, gió lạnh thổi qua lá cây, cực kì quỷ dị…

Tên kia nghiêng đầu chăm chú nhìn Tô Ái Ái, bước mấy bước đến gần lại nhìn lần nữa, mồ hôi lạnh của Tô Ái Ái hung hăng chảy ra, trái tim cũng đập liên hồi, nhưng lúc này suy nghĩ lại vô cùng bình tĩnh, không hề sợ hãi trừng mắt mặc cho hắn nhìn.

Tô Ái Ái cảm thấy lâu như cách nửa thế kỷ, từ nơi nào đó nghe thấy tên kia nói: “Đi thôi.”

Phất tay một cái, cả đám người đi cũng vội vàng như lúc đến.

A Đan đi theo Tô Ái Ái về kí túc, dọc đường đi không ai nói gì, tới dưới lầu rồi, không nhịn được mới hỏi Tô Ái Ái: “Em không sợ sao?”

Tô Ái Ái lúc này mới thở hắt ra, gương mặt căng thẳng đến phát khóc: “Em…Em sợ chết được!”

A Đan nghiêng nghiêng đầu, phụt cười, nói: “Haha, anh còn tưởng em dũng cảm lắm chứ, nhanh lên phòng nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ ngợi gì nữa, đều qua rồi!”

Tô Ái Ái cứ thế đi một đường về phòng, “uỳnh” đẩy cửa ra, Tiểu Mỹ đang ngồi trên ghế lau chân, thấy Tô Ái Ái về quát to: “A, cuối cùng cậu cũng về rồi, tớ còn tưởng cậu đi mua cháo ở tận trung tâm thành phố cơ!”

Tô Ái Ái nhào lên giường Đường Đường, Đường Đường đang xem tranh biếm họa, bị cô dọa đến nhảy dựng lên, tránh sang nửa giường bên kia, Tô Ái Ái ôm lấy con gấu bông cực lớn của Đường Đường,miệng thì rất muốn nói gì đó nhưng lại còn đang nghẹn ngào, mọi người liền cảm thấy không đúng, lão Tiền vốn đang nằm trên giường cũng đứng lên, lấy một tập khăn giấy, nói: “Cậu nói chầm chậm cho mọi người xem chuyện gì xảy ra nào?”

Tô Ái Ái một lúc sau đã cảm thấy khá hơn, mới nói được một câu hoàn chỉnh: “Tớ…Tớ vừa… gặp phải người xấu trên đường!”

Như thế như thế, đem tình cảnh lúc đó nói ra, nói xong mới cảm thấy thật đáng sợ.

Đường Đường ôm cổ Tô Ái Ái nói: “Ái Ái, cậu đúng là thần tượng của tớ, thật dũng cảm!”

Tô Ái Ái đau khổ không nói lên lời, cô nào biết bản thân sẽ làm ra chuyện như vậy, bây giờ nghĩ đến lúc đó mình đã quá kích động, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Lão Tiền nghe xong, nghiêm túc phân tích: “Tớ đoán đám người các cậu gặp đó không phải là lưu manh trong xã hội, có thể là học sinh trong trường, có tư tưởng muốn cướp bóc mà thôi!”

Tô Ái Ái không thể tin nổi, nói: “Trong trường còn có những học sinh như vậy sao? Không thể nào!”

Lão Tiền hừ một tiếng: “làm sao mà không thể? A Đan đó quần áo trên người cũng là nhãn hiệu nổi tiếng,vừa nhìn đã biết là dê béo, hơn nữa bên cạnh còn có một con cừu nhỏ là cậu!: Vuốt vuốt tóc nói tiếp: “A Đan này đúng là không phải đàn ông, bảo tớ đưa di động cho chúng á? Quên đi!” Haiz, người này nhất định là có thành kiến với A Đan.

Tiểu Mỹ nói: “Không đưa là đúng, dựa vào phần tích của cậu, họ không có kinh nghiệm, còn tưởng rằng A Đan là một món hời, lấy điện thoại rồi lại đòi lấy tiền, lấy tiền rồi còn không biết muốn làm gì nữa!”

Tô Ái Ái gật đầu thật mạnh.

Tiểu Mỹ cười phá lên, chỉ vào trán Tô Ái Ái: “Có lẽ người ta cũng không ngờ được đồng chí Tô Ái Ái của chúng ta lại đột nhiên bạo phát như thế!”

Tô Ái Ái vuốt tay Tiểu Mỹ, tức giận lẩm bẩm: “Tớ cũng không ngờ!” Xem ra con người ta thực sự sẽ bạo phát bất thường dưới những tình huống bất thường, thật là đáng sợ!

Cô rũ rũ tóc, giẫm lên giường Đường Đường, bò sang bên giường mình, cô muốn đi ngủ, quên hết tất cả đi.

Đường Đường nói: “Haha, các cậu đoán xem có phải trong phòng Đan Dương lúc này cũng đang bàn luận chuyện này không?”

Tô Ái Ái suýt nữa trượt chân, bò thêm bước nữa, trùm chăn kín người, trái tim vẫn còn đập rất mạnh.

Đến giờ, kí túc xá trở nên tối om, giọng nói của lão Tiền truyền tới “Ái Ái, không sao đâu!”

Tiểu Mỹ nói “Đều đã qua rồi!”

Đường Đường nói: “Haha, ngày mai lại là một ngày mới!”

Tô Ái Ái mỉm cười, ngủ mất…

Mấy ngày sau, lúc tan học, a Đan lại tới nữa, tặng một chiếc lục lạc nhỏ kiểu Tây Tạng cho Tô Ái Ái,, nói là của một người bạn mang theo bên mình để cầu bình an, trông thì to như vậy nhưng khi đeo lên tay lại rất nhỏ, tuy Tô Ái Ái rất thích, nhưng không chịu nhận, Đan Dương đeo thẳng lên tay Tô Ái Ái, ngang ngược nói: “Đừng lôi thôi nữa, từ nay về sau em chính là em gái anh, đây là quà gặp mặt! Tối nay anh mời cơm, năm giờ, phòng ăn thứ 3!”

Tôn Tiểu Mỹ ở bên cạnh đang cầm sách hộ Tô Ái Ái, nhêhcs miệng cười không ngừng, Tô Ái Ái chép miệng nói: “Có thể không đi sao!”

Haiz, sau khi quen biết đám người này thật chẳng gặp chuyện gì tốt đẹp!

Sau đó, Tô Ái Ái mới nghe nói đám lưu manh đó quả nhiên có vài người học ở trường bọn cô, còn những người khác chính là côn đồ ngoài xã hội, người trong phòng A Đan đã tìm ra mấy người kia, đi thẳng đến kí túc xá của người ta đập phá một trận.

Haiz, cô cũng không biết gặp phải đám lưu manh hồ đồ đó là  bản thân cô xui xẻo hay chính đám người đó mới là xui xẻo nữa!

Đường Đường biết chuyện A Đan muốn nhận Tô Ái Ái làm em gái, vui hơn bất cứ ai, làm như người ta nhận mình làm em gái không bằng. Sống chết bắt Tô Ái Ái đi ăn.

Tô Ái Ái vốn rất lười, cô thật không hiểu, thế nào mà mới lên đại học có vài ngày mà cô đã như nhân sĩ ngoài xã hội, ngày nào cũng được mời cơm ( nhân sĩ: người có ảnh hưởng hoặc địa vị nhất định trong xã hội)

Nào biết, thời gian vừa đến, A Đan đã chạy đến dưới lầu kí túc xá bắt người, khuôn mặt nổi tiếng như thế,vừa đứng dưới lầu một lúc sau đã có người thông báo cho Tô Ái Ái: “Phó chủ tịch câu lạc bộ văn nghệ của các cậu tìm cậu!”

Tô Ái Ái đi giày, mặc áo khoác, không tình nguyện đi ra ngoài.

A Đan đứng ở dưới lầu, bên cạnh còn có một bạn nam sinh nữa, không cao bằng Tô Dương, da ngăm đen, khuôn mặt còn đáng yêu hơn cả con gái, ôm một quả bóng rổ, mặc một chiếc áo khoác bóng rổ bán thân, bên trong có một chữ T màu trắng, hỏi thầm A Đan: “Là cô ấy sao?”

A Đan gật đầu, cậu bạn đó ngẩng đầu lên, mỉm cười với Tô Ái Ái, lộ ra hàm răng trắng bóng, nhất thời cô nghĩ đến bắp ngô.

Đan Dương giới thiệu: “Đây là anh bạn nhỏ, cậu bé Tây Tạng, bọn anh ở cùng phòng, gọi cậu ta là anh bạn nhỏ là được rồi.”

Anh bạn nhỏ đổi quả bóng rổ sang tay khác, vẫy vẫy tay, nói với Tô Ái Ái: “Đi thôi, đi thôi, đi ăn nào!”

Vừa ngẩng đầu mới phát hiện tóc cậu ta rất xoăn, còn xoăn hơn cả mái tóc xoăn tự nhiên của Liệt Tình, phía sau còn để một cái đuôi chuột nữa.

Phòng ăn thứ ba là phòng ăn tốt nhất trong trường, đều là gọi món, buổi trưa phụ trách cơm cho giáo viên, buổi tối mới cho sinh viên vào.

Tô Ái Ái bước vào một căn phòng nhỏ, tuy thua quán cơm nhưng vô cùng ngăn nắp sạch sẽ, một chiếc bàn lớn có rất nhiều nam sinh vừa đến, có người quen mặt, có người không quen.

Tô Ái Ái không giỏi giao tiếp với nam sinh, thấy nhiều động vật giống đực như vậy, hận không thể quay đầu chạy mất, Đan Dương kéo cô ngồi xuống, vừa giới thiệu.

“Đây là trưởng thôn!” Tô Ái Ái ngẩng đầu lên nhìn, nam sinh này không cao, dáng vẻ tháo vát, trông khá giống Chân Tử Đan, cô không biết mình nên phản ứng thế nào, không thể làm gì khác ngoài gật đầu, nam sinh đó cũng gật đầu, khí phách giang hồ, không chừng cũng biết đánh đấm như Chân đại hiệp.

“Đây là bàn tay nhỏ lạnh buốt, gọi bàn tay nhrỏ được rồi!” Một nam sinh mập mạp, cười phá lên vẻ mặt dữ dằn, Tô Ái Ái lại gật đầu, thực sự không hiểu bàn tay nào của anh ta nhỏ bé? Lẽ nào đám con trai đều có biệt hiệu như thế?

“Đây là bỉ ổi!” Tô Ái Ái nhìn thấy một nam sinh da trắng đeo kính trắng, cô không biết nên gọi thế nào, nam sinh này đã đứng lên đấm cho Đan Dương một cái: “Cậu xéo đi, A Đan, cậu mới bỉ ổi.” Đan Dương lúc này mới cười chỉ chỉ nói: “Gọi cậu ta là củ cải!”

Người tiếp theo, ấn tượng của Tô Ái Ái không sâu sắc lắm, ăn được bữa cơm này cũng là đứng trên đống lửa ngồi trên đống than!

A Đan cầm chén rượu đứng lên, lớn tiếng nói: “Các vị phụ lão hương thân,, tôi Đan Dương hôm nay chính thức tuyên bố, sau này Tô Ái Ái chính là em gái tôi, cũng chính là em gái của mọi người, từ nay về sau chia ngọt sẻ bùi, khoan dung một chút! Cảm ơn!” Nói xong, ngửa đầu, một ngụm cho hết chỗ rượu xuống bụng.

Tô Ái Ái choáng váng, thì ra Đan Dương nói muốn nhận cô làm em gái không phải chỉ là nói bừa.

A Đan quay mặt, lại rót thêm một chén rượu nữa, hướng về phía Tô Ái Ái muốn nâng cốc, khiến Tô Ái Ái càng sợ, nhanh chóng đứng lên.

A Đan nói: “Tô Ái Ái từ nay về sau em chính là em gái anh, giống như những anh em khác gọi anh một tiếng A Đan, có chuyện thì cứ nói thẳng ra, khỏi cần khách sáo với anh!”

Một ngụm uống sạch, trừng mắt nhìn Tô Ái Ái, trên tay cầm lon bia, mẹ ơi, đời này cô vẫn chưa từng uống một ngụm hết sạch như thế bao giờ, hít một hơi thật sâu, cũng uống một ngụm hết sạch!

Trong phòng bỗng chốc có tiếng vỗ tay ầm ĩ, Tô Ái Ái ngồi xuống, vụng trộm đưa tay lau miệng, chát quá đi mất!

Tô Ái Ái vùi đầu ăn, nghe thấy chuyện gì buồn cười thì cũng mỉm cười, đa phần cô cứ ngồi im không chen miệng vào. Anh bạn nhỏ Tây Tạng kia uống nước trái cây với cô, hai người nhìn chằm chằm vào một bàn thức ăn toàn món cay.

Mấy người đang nói đến một câu chuyện rất thú vị, có một nam sinh nói: “Ha ha, ông già Mao Khái đó hôm nay suýt nữa tức chết!”

Một người khác đáp: “Ừ, cả lớp chúng ta cũng thật đoàn kết nha, người đứng đầu danh sách chính là A Đan, kết quả trưởng thôn đứng hàng thứ 2 điểm danh hộ, sau đó tớ lại điểm danh hộ trưởng thôn.”

A Đan nhai đậu phộng hỏi: “Ha, vậy Âu Dương cuối danh sách thì sao?”

Tô Ái Ái lúc này mới nhớ tới nam sinh tên Âu Dương kia, chàng trai hát ngày hôm đó.

Một nam sinh trong số đó khoát khoát tay: ‘Còn có thể làm sao nữa? ĐIểm danh hộ người phía trước hết rồi, lần nào cũng cái trò đó, ông già kia liếc mắt một cái là đã nhớ rồi, nói: “Cậu là *** sao? Cậu không phải, điểm danh hộ bạn, hai người đều bị trừ điểm!”

Mọi người đều cười ầm lên,, anh bạn nhỏ hỏi: “Sao Âu Dương hôm nay không tới?”

Bàn tay nhỏ gắp rau nói: “từ lúc ra khỏi cửa vẫn chưa thấy mặt đâu! Chắc là đi với bạn gái rồi!”

Tô Ái Ái nghe xong liền tổng kết lại, mấy người này là cùng ở một dãy nhà kí túc, Âu Dương kia, A Đan, bàn tay nhỏ, anh bạn nhỏ có lẽ là cùng một phòng.

Đồ ăn cay trong miệng cơ hồ cay đến bốc hỏa, nước trái cây cũng uống hết rồi, cô trừng mắt nhìn chén bia tươi giống hệt như nước đái ngựa, có chết cũng không động vào nó, chớp mắt một cái bình nước trái cây đầy ắp đã tới trước mặt cô, cũng không biết là ai xoay bàn, Tô Ái Ái muốn cười lại nhìn không ra đám nam sinh này cũng không đến mức quá dã man.

A Đan nói: “Haiz, tên Âu Dương này, em gái, nói cho em biết một đạo lý…”

Cái miệng người này đúng là nhanh quen quá, nói nhận cô là em gái là gọi cô là em gái luôn, Tô Ái Ái thở dài trong lòng. A Đan tiếp tục: “Cuộc sống đại học giảm dần theo cấp số, nam thứ nhất làm chuyện gì cũng là bốn người cùng nhau, đi cùng nhau, ăn cùng nhau, tới năm thứ hai là hai người cùng đi cùng ăn, tới năm thứ ba biến thành một mình đi, một mình ăn…Đây chính là cuộc sống!” Cảm thán xong còn ra vẻ thở dài một cái.

Tô Ái Ái cũng ăn xong rồi, cô chỉ có thể ngồi cắn cắn đũa, vừa cắn vừa nghĩ đúng thật có đạo lý.

Đang nghĩ ngợi cửa bị mở ra, lộ ra một khuôn mặt đầy oai phong, hét lên : “Đến muộn, đến muộn!” Người đó cởi áo khoác, kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh A Đan.

Tất cả mọi người ồn ào đòi phạt rượu, A Đan nói: “Âu Dương huynh, anh đang vui vẻ bên tình yêu phải không? Tự phạt ba chén!”

Âu Dương ngược lại rất sảng khoái, hi hi nhận rượu, ba chén uống xong, nhận lấy đôi đũa, gạt gạt đĩa thức ăn cũng chẳng thèm để ý là canh thừa thịt nguội, ăn rất ngon

Anh bạn nhỏ hỏi: “Không phải cậu vừa đi ăn cùng người đẹp khoa kinh doanh trong nước à?”

Âu dương gắp một miếng thịt luộc, nhai xong mới nói: “Đừng nói nữa, bây giờ con gái ai cũng phải giảm béo, tớ mới ăn được vài miếng cháo thì đã phải ngừng lại rồi!”

Bàn tay nhỏ cười ầm lên: “Đáng đời cậu, tốt xấu gì cũng là hẹn hò với người đẹp!”

Âu Dương ăn no rồi, buông đũa cười hi hi không phản bác.

Quay mặt lúc đó mới thấy Tô Ái Ái, mỉm cười: “A ha, đây không phải nữ anh hùng sao?”

Duỗi tay ra, định xoa đầu Ái Ái.

Tô Ái Ái sợ đến mức rụt đầu lại, A Đan ngồi ở giữa đập lên tay Âu dương một cái: “Mau thu cái nanh vuốt ma quỷ của cậu lại đi, đây là em gái tớ, cậu nghĩ cũng đừng có nghĩ!”

Âu Dương ngại ngùng thu tay lại, giả bộ tức giận: “Em gái cậu chứ đâu phải em gái tớ!”

A Đan quay đầu nói với Ái Ái: “Người hôm trước nói rất đúng, sau này thấy người này nhất định phải đi đường vòng!” Một loại ngữ khí ghét bỏ nhưng thực ra cũng chỉ là nói vui.

Ái Ái gật đầu rất ngoan, Âu Dương cũng không giận, hai tay cầm đũa gõ gõ vào bát, lớn tiếng thở dài: “Haiz, người gặp người ghét, phật gặp phật hận!” Cau mày dáng vẻ đáng thương, cả bàn đều cười ầm lên. A Đan cũng cười giơ tay bóp cổ Âu Dương.

Âu dương bị kẹp trong hai khuỷu tay A Đan, nghiêng đầu,cong môi lên, mỉm cười với Ái Ái, sóng mắt chuyển động dưới ánh đèn, ba phần bướng bỉnh bảy phần quyến rũ, đồng tử như nhiễm điện.

Người này quá có khí chất của playboy rồi, Tô Ái Ái nghĩ…

Advertisements

6 comments on “Mảnh hành tây nào không rơi lệ – Ch.3-2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s