Dạ Ngưng Tịch [Ch.54 – P.3]

Chương 54 – Phần 3

Phòng chờ sân bay

Tôi ngồi trên ghế, nhìn bàn tay của mình, bé nhỏ gầy guộc, ngón tay rất dài, nhợt nhạt, lạnh lẽo, móng tay sắc nhọn, được tỉa tót gọn gàng…

Trước đây tôi thích giấu độc trong móng tay, cho nên vẫn nuôi móng tay dài

Đôi bàn tay này, đã dính máu của bao nhiêu người? Nhiều lắm, chẳng nhớ rõ nữa…

Đưa tay sờ lên cổ, từ trong cổ áo lấy ra một miếng ngọc Quan Âm.

Thân ngọc màu xanh biếc, được treo bằng một sợi dây màu hồng, hơi đục, nét chạm khắc rất thô, tuyệt đối không phải là một miếng ngọc đẹp…

Nhưng người chẳng bao giờ đeo bất cứ thứ đồ trang sức nào như tôi lại luôn luôn mang theo nó bên mình…

Bởi vì, đây là thứ mà Phi Yên tặng tôi…

Lúc ở Tây Tạng, có một lần tôi cùng đi đến chùa thắp hương với Phi Yên, cô ấy vào thăm viếng, còn tôi nhàm chán đi dạo vòng quanh…

Trong lúc vô ý đụng vào một người lớn tuổi, chính là một Lạt – ma (biệt hiệu riêng của nhà sư bên Tây tạng), ai ngờ sau khi ông ta nhìn thấy tôi vẻ mặt liền trở nên hốt hoảng.

Bàn tay khô gầy nắm chặt lấy tôi, ông ta nói rất nhiều nhưng đều là tiếng Tây Tạng, tôi một câu cũng không hiểu.

May mà có Phi Yên tới giải vây, dùng tiếng Tây Tạng nói chuyện với ông ta, ông già đó vừa nói chuyện nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi tôi…

Sau đó, Phi Yên thay tôi cầu miếng ngọc Quan Âm này…

Tôi hỏi cô vì sao, cô cười nói, Quan Âm này rất giống tôi…

Tôi nhìn miếng ngọc Quan Âm, ngược lại cảm thấy giống cô ấy hơn

Bây giờ nhìn kỹ, vẫn cảm thấy rất giống, nhất là loại yên tĩnh không mang danh lợi giữa trán

Mỉm cười, trong lòng cảm thấy rất ấm áp

“Hiên Viên tiểu thư, Truyền tiên sinh muốn gặp cô…”

Ngẩng mặt lên, trước mắt là một khuôn mặt xa lạ, gật đầu

Đứng lên, tháo sợi dây ngọc Quan Âm trên cổ xuống, để nó lại ghế ngồi…

Phi Yên, một người nếu như nhất định phải xuống địa ngục thì dù là ai cũng chẳng cứu được…

Máy bay chuyên dùng, bay thẳng sang New York

Lúc xuống máy bay, trời đã tối, một người che mắt tôi đi, tôi cũng chẳng phản kháng, cũng không hỏi nguyên nhân

Nếu đã dám đến thì cần gì phải chống cự nữa…

Bị người ta đẩy mạnh vào một căn phòng, tiếng đóng cửa vang lên…

Tiếng bước chân của mọi người xa dần, rất yên ắng…

Bóng tối khiến tôi trở nên rất nhạy cảm, tôi cảm thấy có một đôi mắt sắc bén, đang lạnh lùng nhìn tôi.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, tiến gần về phía này, mùi thơm quen thuộc thổi qua thổi lại, như có như không

Tôi biết, có người đang dừng lại trước mặt tôi…

Một đôi tay lạnh lẽo xoa lên mặt tôi, từng chút từng chút, miêu tả đường nét trên mặt tôi

Bên tai là tiếng hô hấp lạnh lẽo của anh ta, hơi lạnh chạy thẳng xuống đáy lòng, da đầu tôi bắt đầu tê rần

Tiếp theo, tay anh ta chuyển xuống cổ tôi, hô hấp của tôi ngừng lại

Tôi cứ tưởng bàn tay đó sẽ bóp chặt cổ tôi

Ai ngờ, miếng vải đen che mắt tôi đã được lấy ra

Tôi mở to mắt, thích ứng với ánh sáng, lại bị cảnh trước mắt làm cho sợ hãi

Nơi cao nhất của một tòa nhà cao chọc trời, không có tường, bốn phía xung quanh, trên đỉnh đầu, tất cả đều là thủy tinh, tòa bộ thế giới cứ như vậy hiện rõ mồn một trước mắt tôi

Dưới chân đèn đuốc rực rỡ, trên đầu sao trời sáng rực, trên trời dưới đất một mảnh huy hoàng, chưa từng biết, ban đêm lại có thể sáng như ban ngày thế này

Tôi kinh ngạc bước lên phía trước, tay đặt lên thủy tinh

“Đẹp quá…”

“Thích không?” Anh ta cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa ý cười.

Tôi gật đầu “Ở đây cao quá…” Nhìn phía dưới, tất cả mọi thứ đều rất nhỏ bé, con người bé nhỏ như kiến, xa muôn trùng…

“Đây là tòa nhà cao nhất New York, có 101 tầng, chúng ta đang ở tầng cao nhất…”

“Mang em đến đây, chính là để em ngắm cái này à?” Tôi quay sang nhìn anh ta

Anh ta cười “ Không phải như thế thì em nghĩ anh muốn làm cái gì? Móc mắt em? Chém đứt tay chân em? Hay ném em từ trên này xuống dưới kia? Đã nói với em rồi đấy, anh xót xa…”

Anh ta hôn nhẹ lên mái tóc tôi

“Ngưng Tịch, em nhìn xem, bây giờ toàn bộ thế giới đều ở dưới chân em…”

“Đúng vậy, toàn bộ thế giới… Ngay cả bóng tối cũng trở nên nhỏ bé không đáng kể” Tôi thì thào nói

Quay sang nhìn anh ta, cười cười “Một buổi đêm thế này, không nên lãng phí..”

Tôi đưa tay cởi cúc áo, nhưng anh ta lại chặn tay tôi lại

“Không được, trái tim em…”

Kéo tay anh ta đặt lên ngực trái mình “Không sao, anh sờ xem, nó vẫn còn đang đập…”

“…” Anh ta không nói gì, đôi mắt xinh đẹp nhìn tôi, khuôn mặt đẹp đến nỗi không thể hoàn mỹ hơn được nữa, trong bóng đêm, tất cả đều rất quyến rũ.

“Thực sự không cần sao?” Tôi đứng sát vào anh ta, áo cởi được một nửa, cơ thể anh ta hơi lành lạnh.

Anh ta lắc đầu “Không được, Ngưng Tịch, em…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta “Haiz, em chỉ muốn anh…”

Loại thỉnh cầu này, không cần nói lại lần nữa

Nóng quá, cơ thể anh ta như một khối lửa, dường như muốn đem tôi đun sôi lên.

Chúng tôi, ở trong căn phòng thủy tinh trần trụi ôm lấy nhau, cùng trời, cùng đêm tối, cùng ánh trăng trong sáng, ánh sáng trong trẻo như ngọc thạch, hòa vào làm một.

Đặt chân vòng quanh eo anh ta, móng tay bấm sâu vào da thịt anh ta.

Dây dưa rất lâu, mồ hôi của hai người cùng chảy một chỗ

“Ngưng Tịch, Ngưng Tịch…” Người đàn ông không ngừng gọi tên tôi, mồ hôi của anh ta làm ướt cả mặt tôi

Tôi cắn lên vai anh ta, nhưng anh ta lại ấn đầu tôi xuống, cúi đầu hôn rất sâu, đầu lưỡi chuyển động điên cuồng trong khoang miệng tôi, đẩy vào, rút ra, chiếm đoạt từng ngõ ngách, nụ hôn rất sâu và kéo dài, nhưng dục vọng vẫn cương quyết không chịu tiến vào…

“Sao lại không làm?” Tìm được một khoảng không, tôi hỏi

Anh ta lắc đầu “Đêm nay, chỉ muốn được ôm em như vậy…”

“Không khó chịu sao?” Cơ thể anh ta căng cứng lên, cứng như sắt…

“Em đừng động nữa, một chút nữa sẽ ổn thôi…”

Bỏ đôi chân đang quấn quanh người anh ta xuống, cơ thể tôi trở về trạng thái bình thường

Tối hôm đó, trừ hôn môi, chúng tôi chẳng hề làm bất cứ cái gì…

Hai cơ thể trần trụi, nằm trên giường, bốn chân giao nhau, không phân biệt được là của ai

Chẳng ai ngủ được, chúng tôi cùng nhau ngắm bầu trời đầy sao

Tối hôm đó, quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng hít thở đâu đó

“Ngưng Tịch, nói gì đó đi, anh muốn nghe giọng nói của em…”

Nói cái gì bây giờ? Tôi nghĩ ngợi một chút, rồi hỏi.

“Truyền Chi, lúc bảy tuổi, anh đang làm gì?”

“Bảy tuổi? Xa quá, chẳng nhớ nữa…”

“Thế sao? Nhưng em lại nhớ rất rõ”

“Em đã làm cái gì?” Anh ta hiếu kỳ hỏi

Tôi nhìn anh “Năm em bảy tuổi, em đã hỏi bác, nếu như… em chết rồi, mẹ em có vui vẻ không?”

“Em mới bảy tuổi tại sao lại có ý nghĩ như vậy?” Anh ta ngạc nhiên nhìn tôi

“Mỗi lần mẹ trông thấy em, luôn luôn bày ra dáng vẻ rất đau khổ, cho nên em vẫn nghĩ rằng nếu như bà không nhìn thấy em nữa, có lẽ sẽ vui vẻ hơn một chút…”

Anh ngừng lại nhìn tôi, một lát sau “Ngưng Tịch, em có trí tuệ vượt qua cả tuổi tác, nó khiến em như một luồng sáng rực rỡ, nhưng nó cũng khiến em trở nên cực kỳ mẫn cảm, với em mà nói, rốt cuộc nó là tốt hay xấu?”

Tôi cười nói “Lúc đó bác em cũng nói như thế, ông ấy trông chừng em hẳn hai tháng…”

“Sợ em tự sát?”

“Đúng thế…”

“Em sẽ không, em không hề nhiệt tình với sinh mệnh, nhưng cũng không coi thường việc sống chết…”

“Ồ? Anh nhìn ra cái gì ?” Tôi cười nhìn anh ta

Anh chăm chú nhìn tôi “Em vẫn luôn tìm kiếm, tìm kiếm  lý do để bản thân tồn tại, hoặc là dũng khí…”

Tôi ngẩn ra “Vì sao nói như vậy?”

“Bởi vì anh phát hiện ra, em không yêu bản thân mình.” Anh vỗ nhẹ lên vai tôi

“Em không yêu bản thân mình?” Tôi bị lời nói của anh làm giật mình, thật sự là vậy sao?

“Đúng vậy, một người không thể sống vì bản thân mình nhưng cũng không thể không sống vì bản thân mình. Ngưng Tịch, vị trí độc tôn trong lòng em không phải là chính em…”

“Không phải là chính em?” Tôi giống như một đứa trẻ, thì thào hỏi anh

Anh bỗng nhiên xót xa nhìn tôi

“Tại sao lại như thế? Một người xuất sắc giống như em, hẳn là từ nhỏ đã rất muốn người ta ngưỡng mộ mình, nhưng em lại không yêu bản thân mình, biết không? Lúc anh phát hiện ra, quả thực là không tin nổi.”

Tôi cố sức lắc đầu, phủ nhận “Không, anh nói sai rồi, không phải như vậy đâu…”

Anh ta giữ lấy đầu tôi, đôi mắt sắc bén nhìn tôi chằm chằm

“Thực sự không phải sao? Lúc cùng anh ở trên giường, em vẫn luôn suy nghĩ cái gì? Em thực sự là vì muốn anh, muốn anh ôm em sao?”

Tôi cảm thấy bàn tay anh ta giữ lấy đầu tôi càng ngày càng dùng sức

“Em nghĩ đến anh trai của em, nghĩ đến lợi ích của Xích Vũ, nghĩ cách làm sao để cứu bạn bè em… Em thậm chí còn nghĩ đến Hoàn Tư Dạ, đương nhiên, em cũng sẽ nghĩ tới anh, nghĩ tới cách làm sao để lợi dụng anh, nghĩ đến người đàn ông đã biến em thành một con ma, phải không?”

Đôi mắt sắc bén của ânh giống như một con dao phẫu thuật, từng tầng từng tầng rạch da tôi, róc thịt tôi, dỡ bỏ xương cốt tôi, chỉ muốn nghiên cứu linh hồn tôi…

Anh ta đang dùng ánh mắt mổ phanh tôi ra.

Loại nhận thức này khiến tôi cảm thấy sợ hại, rất sợ hãi

Tôi bắt đầu cố gắng đẩy lùi anh ta, nhưng anh ta cứ ngoan cố nắm chặt lấy tôi, lạnh lùng nói

“Nhưng, người duy nhất em không nghĩ tới chính là em. Ngưng Tịch, vì sao lại như thế? Lẽ nào em chỉ biết dùng người khác để chứng minh sự tồn tại của mình sao? Em không hiểu cách làm sao sống vì chính mình sao?”

“Không! Tôi không phải như thế, không phải như thế…” Tâm tình tôi bắt đầu kích động, giọng nói bén nhọn như mảnh vỡ của thủy tinh

Tôi cố sức đưa hai tay bịt chặt lỗ tai lại, tôi không muốn nghe những gì anh ta nói, một câu cũng không muốn…

Sự thật là như thế sao? Lời anh ta nói là sự thật sao?

Tôi thực sự yếu đuối như thế sao?

Anh ta từ bao giờ lại hiểu rõ tôi đến thế?

Anh ta bá đạo đưa tay chắn ngang hai tay tôi “Lại trốn tránh! Trốn tránh có từng khiến em cảm thấy vui vẻ không? Lần đầu tiên nhìn thấy em, ánh mắt em đã nói với tôi, em muốn tiêu diệt…”

“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe, không muốn nghe…” Tôi liều mạng lắc đầu, trái tim đau đớn vô cùng, hơi thở bắt đầu gấp gáp, thở dốc kịch liệt

Anh ta nhìn tôi chăm chú một lát, rồi cùng buông tay lỏng ra

Tôi ôm chặt lấy ngực, nghiêng người đi, cả người cuộn lại, khuôn mặt tái nhợt nhưng miệng không ngừng rên rỉ

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa…”

Anh ta thở dài, khẽ kéo tôi ôm vào lòng, an ủi “Được rồi, được rồi, không nói nữa, không nói nữa… Anh sai rồi,  đừng kích động như vậy.”

Tôi không chịu được, chỉ biết lắc đầu, đau đớn hỏi

“Vì sao? Vì sao các người luôn thích xé xác tôi ra, nghiên cứu xương tủy tôi có thể khiến các người vui vẻ sao? Sẽ khiến các người hạnh phúc sao?”

Anh ta cụng nhẹ trán vào trán tôi “Không đâu, chỉ càng thêm đau khổ, càng thêm tuyệt vọng. Bởi vì, bọn anh biết, em như vậy, không ai có thể có được… Người ngay cả bản thân mình còn không yêu quý, bọn anh chẳng thể hy vọng cô ấy có khả năng đi yêu người khác. Em khiến người ta chẳng nhìn thấy tia hi vọng nào.”

Anh ta thở dài một hơi, đôi môi mỏng khêu gợi trằn trọc bên tai tôi

“Bất kể bọn anh giữ em chặt thế nào, giam cầm em đến đâu, cố gắng vì em đến mức nào, đều giống như lao đầu xuống một vực sâu không đáy, em mãi mãi chẳng thể đáp lại bọn anh cái gì.”

Cắn nhẹ lên môi tôi một cái, anh ta lại nhìn vào mắt tôi

“Em nói, trước mặt mọi người Hoàn Tư Dạ từng cưỡng bức em. Hành vi của anh ta, anh không tán thành. Nhưng, tâm tình của anh ta, anh lại có thể hiểu được. Em không thuộc về anh, cho nên phải tuyên cáo với toàn bộ thế giới, em là của anh. Sau đó, cùng em hủy diệt…”

Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh hỏi “Anh cũng muốn sao?”

“Em đồng ý không?”

Tôi không trả lời, ôm lấy cánh tay anh ta “Truyền Chi, còn nhớ buổi hoàng hôn hôm đó, ở biệt thự ven biển, anh đã nói với em cái gì không?”

“Nhớ, từng chữ từng câu, nhớ rất rõ…”

Tôi nhắm mắt lại “Nói lại lần nữa đi, em muốn nghe…”

Anh ta cúi đầu xuống ngực tôi, tha thiết nói “Chúng ta sẽ cử hành một hôn lễ long trọng ở New York, em sẽ là cô dâu đẹp nhất trên đời…”

Anh ta ôm tôi, cúi xuống bên tai tôi, cúi đầu nói từng câu từng chữ ngày hôm đó, mỗi chữ đều lọt vào trái tim tôi…

Tôi yên lặng nghe, giọng nói của anh ta vẫn cứ dễ nghe như vậy, thoáng giống như nhà thơ ngâm thơ, mê hoặc trái tim của người khác…

Anh đã nói xong từ lâu, tôi cũng nghe xong từ lâu. Anh nói nhiều hơn ngày hôm đó, tôi cũng nghe được nhiều hơn ngày hôm đó…

“…Đến khi chúng ta già rồi, sẽ nắm tay nhau, anh và em sẽ cùng bầu bạn với nhau, chúng ta cùng nhau yên lặng mà chết đi… Ngưng Tịch, em còn nghe không?” Anh hôn lên vai tôi một cái

Tôi từ từ nhắm mắt lại, gật đầu, nhẹ giọng “Em vẫn nghe.”

Tôi vùi đầu vào ngực anh “Truyền Chi, anh có tin không? Em rất muốn, cứ như vậy, trốn trong lòng anh, yên lặng mà chết đi…”

“Anh biết…”

“Ngưng Tịch, có hận anh không?”

Tôi lắc đầu

“Ngưng Tịch, nhất định phải giết anh sao?”

“Vẫn chưa nghĩ ra…”

“Cứ từ từ mà nghĩ, anh đợi em…” Anh cúi đầu hôn tôi, nụ hôn đắng ngắt.

4 comments on “Dạ Ngưng Tịch [Ch.54 – P.3]

  1. Thanks Nam. Minh cung thay thuong tat ca cac nhan vat trong truyen nay, chang ai duoc hanh phuc ca. Mot cau truyen that am anh nguoi doc. Nam co len nhanh ra chap moi nha.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s