Khi anh gặp em (Ch.12.2)

12.2

Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, thảm nhung dày mà mềm mại, Tử Quan đi lên trên tấm thảm ấy không hề phát ra một tiếng động nào.

Cửa phòng sách khép hờ, lúc cô đi vào chỉ trông thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của Tiêu Trí Viễn, tựa lưng trên ghế mềm, điện thoại vẫn ở trong tay đang nói chuyện. Hai mắt anh vẫn dán lên giấy tờ trên bàn, bố trí ai làm việc gì, lại nên làm gì trước làm gì sau, đâu vào đấy.

Bên đầu dây bên kia có thể nghe thấy rất nhiều tiếng ầm ĩ, trưởng phòng quan hệ xã hội mãi mãi không có được sự bình tĩnh như sếp tổng, nóng lòng nói: “Không tệ lắm…Đang trên đường in ấn ạ…”

Tử Quan biết cuối cùng anh vẫn phải thỏa hiệp. Một đêm vất vả đổi lấy kết quả này, cơ thể cô tựa lên tường, thở phào một cái từ tận đáy lòng.

Tiêu Trí Viễn cúp máy, quay đầu nhìn cô một cái thật sâu sắc: “Như mong muốn của em rồi chứ?”

Giọng anh khàn đến lạ lùng, Tử Quan mới chú ý đến bên tay trái anh lúc này còn cắm ống truyền, nước thuốc bên trên chỉ còn lại một nửa, chắc là anh thực sự rất mệt, dưới đôi mắt trũng sâu là quầng thâm đen rất đậm, khác hẳn so với dáng vẻ hào hứng, phấn khởi ngày thường.

Không hiểu sao trong lòng cô dâng lên một sự áy náy, chậm rãi tiến về phía đó, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Anh rõ ràng là có thể giải quyết, vì sao lại làm em sợ?”

Anh lặng yên nhìn cô: “Lúc em gọi điện tới, anh đang dự một cuộc họp rất rất quan trọng, không có thời gian giải thích kĩ với em… đến lúc có thời gian nói chuyện thì em đã lên máy bay rồi. Tang Tử Quan, anh cũng biết nóng nảy, anh cũng có lúc hấp tấp… Anh không phải là vạn năng, đôi lúc em có thể thông cảm cho anh một chút xíu được không?”

Khuôn mặt anh tiều tụy như vậy, Tử Quan chợt nhớ tới, nhiều khi cô gần như là xúc phạm khi đưa ra biết bao nhiêu là yêu cầu vô lý với người đàn ông này, đó không phải vì cô dựa vào sự khoan dung của anh hay sao?

Cô giữ im lặng, hơi mất tự nhiên nghiêng đầu đi.

Tiêu Trí Viễn vẫn nhìn cô, trông thấy vành mắt đỏ rực của vợ, anh không thể kìm lòng được bèn nhẹ giọng nói: “Em đi ngủ một lát đi, anh còn phải xem tài liệu.”

Tử Quan gật đầu, lúc đi ra ngoài còn khẽ khàng khép cửa lại.

Cô ngồi ở phòng khách một lúc, Iris gửi một tin nhắn đến xác nhận đã bịt miệng được tòa soạn kia, trên mạng cũng đã khống chế được, bây giờ xem như không còn sự nhiễu loạn nào nữa. Tử Quan trả lời bằng một câu “Cảm ơn”, cô nàng lại gửi một tin nữa “Không có gì, Tiêu tổng vừa xuống máy bay đã bị sốt cao rồi.”

Một câu không đầu không cuối nhưng lại được soạn một cách công phu

Quan hệ giữa hai vợ chồng họ như thế nào người rõ ràng nhất chỉ có mình Iris, cô ấy nói ra câu đó như thể vô tình nhắc tới nhưng lại khéo léo nhắc nhở Tử Quan nên chú ý đến sức khỏe anh một chút.

Tử Quan ngẫm nghĩ rồi đứng dậy rót một ly nước ấm bưng tới phòng sách, khẽ đẩy cửa ra không ngờ lại thấy Tiêu Trí Viễn đang ngủ trên ghế mềm

Buổi sáng, đại hội ở nhà trẻ không tính là hao tốn sức lực nhưng cũng khá mệt mỏi, anh lại bay ngay đến đây họp hành, lại còn bị cảm sốt, thảo nào nặng đến mức này.

Cổ áo phanh hai cúc, cà vạt vẫn chưa tháo hẳn, Tử Quan đặt cốc nước xuống, tháo ra giúp anh.

Hiếm khi anh nhíu mày lúc ngủ, dáng vẻ chất chứa tâm sự, hơi thở cũng nặng nề. Tử Quan cẩn thận xoay người, định đi lấy chăn đắp lên cho anh.

Vừa xoay người, tay lại bị nắm lấy…Anh dùng cánh tay bị cắm kim truyền kia, ngón tay dài không ngần ngại nắm chặt lấy cổ tay cô, tay hơi cử động khiến túi nước truyền rung mạnh.

Cơ thể cô cứng đờ ra, quay đầu nhìn anh.

Anh vẫn nhắm mắt, bàn tay nắm chặt tay cô, rất lạnh.

“Này, bỏ ra.” Cô khẽ nhắc, cũng không dám giẫy mạnh ra, sợ làm đầu kim đâm chệch đi chỗ khác.

“Không.” Giọng anh rất khàn nhưng lại có vẻ cứng đầu hiếm thấy.

Tử Quan không biết làm gì, đành phải quay người lại đối diện với anh: “Vậy anh uống cốc nước này đi nhé?”

Anh mở mắt ra, đôi mắt sáng ngời như sao từ trước đến giờ lại giăng đầy tơ máu: “Tang Tử Quan, trên thế giới này mhiều người như vậy nhưng có phải chỉ với một mình anh, em mới có thể nói mà không nghĩ như thế ?”

Không ngờ anh lại nhắc lại những lời này.

Tuy nhiên Tử Quan không dám trả lời. Lần đầu tiên anh hỏi, ngữ khí nôn nóng mà mạnh mẽ… Nhưng bây giờ nó lại trở nên yếu ớt, thậm chí bên trong còn hàm chứa cả sự cầu khẩn, giống như đang khẩn cầu cô trả lời một câu “Đúng vậy!”

Là nói mơ ư?

Cô nghi ngờ nhìn anh, im lặng một hồi mới khẽ nói: “Có đôi lúc anh thực sự rất tốt với em.”

Anh thực sự rất tốt với cô, tốt hơn bất kì người nào trên thế giới này.

Nhưng kiểu tốt này không phải xuất phát từ tình yêu mà là từ sự áy náy, hổ thẹn.

Còn cô vô lý hết lần này đến lần khác chỉ là tiêu xài sự “bồi thường” của anh một cách không sợ hãi.

Đôi lúc cô thực sự muốn thử xem, rốt cuộc tới cảnh giới nào anh mới có thể trở mặt?

Mưa ngoài cửa sổ rơi hết cơn này đến cơn khác, vạch ra những đường nét quanh co, trong suốt trên cửa sổ như những thân dây mây, dây dưa sống chết. Dường như anh đã hiểu được ánh mắt của cô, cuối cùng cũng bỏ tay ra, mỉm cười tự giễu: “Em cứ coi như anh mơ ngủ đi.”

Tử Quan nhìn anh uống nước xong, kim đồng hồ đã chỉ bốn giờ sáng.

Anh lật một trang nữa: “Anh còn phải xem thêm một lát nữa.”

“Em chờ đến lúc truyền hết nước với anh.” Tử Quan cuộn mình trên ghế sofa trong phòng sách, mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào túi thuốc nước trong suốt: “Anh mặc kệ em đi.”

Anh còn định nói gì đó nhưng đã trông thấy vẻ mặt cố chấp không chịu khuất phục của cô, thôi thì mặc kệ cô ấy đi.

“Tin về Phương Gia Lăng anh biết chưa?” Trong phòng vẫn rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ và tiếng lật giở giấy tờ của anh, để xua đi từng cơn buồn ngủ nặng nề kéo đến cô nhắc đến chuyện đó.

“Rồi…” Anh đáp hờ hững.

“Có phải là anh cả, anh ấy…”

“Việc này không liên quan đến em” Anh ngắt lời cô, dù ngữ khí không lạnh lùng nghiêm khắc, thậm chí còn có vẻ ôn hòa khàn khàn nhưng rất rõ ràng là anh không muốn nói chuyện tiếp với cô, “Bác sĩ ở ngay bên cạnh, một lát nữa anh gọi điện thoại sang là được, em đi ngủ đi.”

“Không.” Tử Quan nhắm mắt lại.

Anh thở dài không tiếng động, buông bút, bất đắc dĩ: “Vậy em đừng nói nữa, để anh yên tĩnh xem tài liệu cho xong đi.”

Cô càu nhàu một câu, quả nhiên im ắng hẳn.

Tiêu Trí Viễn nhân lúc cô nhắm mắt bèn đưa tay điều chỉnh tốc độ chảy của thuốc nước, tốc độ nước chảy xuống nhanh hơn rất nhiều, dường như từng giọt nước cứ liên tục chảy xuống không ngừng nghỉ nhưng anh lại chẳng thèm để tâm đến điều ấy, tiếp tục dời lực chú ý đến đám giấy tờ.

Thực ra, bản thân anh đầu đau như búa bổ, cổ họng thì như bị lửa đốt, Tiêu Trí Viễn xoa xoa mắt, ánh mắt dần dần chuyển lên người Tử Quan. Cô lùi vào sofa, ôm gối ngủ say, tư thế lúc ngủ giống hệt Lạc Lạc.

Trong khoảnh khắc ấy, anh rất muốn hút một điếu thuốc, đi thẳng tới bên cạnh cô, khẽ khàng ôm cô một cái, sau đó nói: “Có thể cứ ở bên anh như vậy, không phải vì anh bị ốm, cũng không phải vì anh giúp em làm việc gì, chỉ bởi vì anh là chồng em không?”

Nhưng những lời nói yếu đuối như vậy, anh trước nay chỉ là để trong lòng hết lần này đến lần khác… Tử Quan sẽ trả lời sao nhỉ? Anh không biết nhưng có thể khẳng định rằng cô tuyệt đối sẽ không gật đầu.

Chừng nửa tiếng sau, Tử Quan đột nhiên tỉnh giấc, đầu tiên là nhìn túi thuốc nước của anh, phía dưới chỉ còn một một vạch khoảng non nửa đốt ngón tay, cô đứng bật dậy: “Truyền xong rồi, em đi gọi bác sĩ.”

Tiêu Trí Viễn nhìn vẻ mặt như trút được gánh nặng của cô bèn mỉm cười: “Đi đi.”

Bác sĩ tới rất nhanh, rút kim ra cho Tiêu Trí Viễn rồi lắc đầu nói: “Anh chỉnh tốc độ nhanh hơn hả? Sức khỏe của anh có chịu nổi không? Trái tim sẽ không chịu nổi đâu…”

Tiêu Trí Viễn khẽ ho khan một tiếng, Tử Quan đứng ngẩn người bên cạnh lại hung dữ lườm anh

Mãi đến khi bác sĩ kấy cặp nhiệt độ ra, cô mới nói: “Anh không muốn sống nữa à?”

“Anh không muốn sống nữa em có quan tâm không?” Anh dùng ngữ điệu rất bình thường

“Em không muốn Lạc Lạc không có bố.” Cô dừng một lát mới nói.

Tiêu Trí Viễn nhẹ nhàng nói: “Yên tâm, tạm thời chưa chết được.”

19 comments on “Khi anh gặp em (Ch.12.2)

  1. Chương này buồn quá ! Có những cuộc tình, những người trong cuộc đều rất cố chấp, vốn dĩ nghĩ rằng người kia hoàn toàn ko hiểu mình ; nhưng chính bản thân mình lại ko chịu nhìn thấy một điều thật đơn giản, không nói ra làm sao người khác có thể thông hiểu ? Làm người, tự tôn là điều ai cũng cần có, nhưng sự tự ái đôi khi giết mất hạnh phúc đời thường… Tks bạn nhé !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s